Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới sự chủ trì của lớp trưởng, tôi và Tạ Sơ Ngôn đã có một hôn lễ nhỏ, nhận được những lời chúc phúc chân thành nhất. Bạn thân túm tay áo Tạ Sơ Ngôn bắt anh thề phải đối xử tốt với tôi.
Ngày hôm sau, chúng tôi bắt đầu chuyến du lịch trăng mật. Hai đứa hẹn nhau, mỗi nơi đi qua đều chụp thật nhiều ảnh để dán lên bức tường ảnh ở nhà. Nhiều năm sau đó, chúng tôi đi khắp mọi miền đất nước. Sông ngòi, hồ nước, sa mạc, núi tuyết... tất cả đều trở thành phong cảnh trong những bức ảnh chụp chung.
Cặp vợ chồng trẻ dần trở nên chín chắn. Cuối cùng, những vết chân chim bắt đầu hằn trên khóe mắt.
Đến nay chúng tôi kết hôn đã được 20 năm. Tôi vừa ra khỏi bệnh viện, tay cầm tờ kết quả khám sức khỏe "Cơ thể khỏe mạnh", nhìn bóng dáng Tạ Sơ Ngôn đang tựa vào xe đợi mình, tôi thầm ước: Có thể khỏe mạnh bên cạnh anh ấy đi hết 20 năm tiếp theo.
NGOẠI TRUYỆN (Góc nhìn của Tạ Sơ Ngôn lúc về già)
Năm Mạnh Đình Nguyệt qua đời, bà đã là một bà lão nhỏ bé rồi. Một người hoạt bát cả đời, vậy mà năm 69 tuổi bệnh cũ tái phát, không qua khỏi đợt hóa trị thứ ba.
Lúc này Tạ Sơ Ngôn đã là một viện sĩ y học danh tiếng. Rất nhiều người đến an ủi ông. Họ đều nói: "Bà cụ thọ 69 tuổi là cao rồi." "18 tuổi phát hiện ung thư máu mà sống đến 69 là lãi quá rồi."
Ngay cả Mạnh Đình Nguyệt trước khi đi còn nắm tay Tạ Sơ Ngôn cười hì hì an ủi: "Tôi sống đến 69, ông phải khen tôi một câu 'đỉnh vãi' đấy nhé. Tôi đi rồi, ông cứ lấy bệnh án của tôi mà viết luận văn, lúc rảnh thì đi nhảy đầm với mấy bà lão khác. Ở bên tôi bao nhiêu năm chắc cũng chán ngấy rồi chứ gì?"
Tạ Sơ Ngôn chỉ im lặng nắm chặt tay bà. Trình độ y học lúc này đã tiến bộ vượt bậc so với năm xưa, nhưng những biện pháp điều trị đó đặt lên thân thể một người 69 tuổi vẫn là quá khắc nghiệt. Điều trị bảo tồn là lựa chọn chung của cả hai.
Vì vậy, khi ngày này đến, Tạ Sơ Ngôn tỏ ra rất bình thản. Ông bình tĩnh lo liệu hậu sự cho vợ, rồi trở về căn nhà trống vắng. Họ bên nhau hơn bốn mươi năm, không có mụn con nào. Căn nhà cũ đột nhiên thiếu đi một người, nhất thời thật khó thích nghi.
Tạ Sơ Ngôn không dọn dẹp di vật của bà. Quần áo bà vẫn treo trong tủ, bàn chải vẫn đặt trên bồn rửa mặt, chậu lan treo dở sống dở chết ngoài ban công vẫn được ông tưới nước đều đặn. Bức tường ảnh kia — từ chuyến trăng mật đầu tiên năm 28 tuổi đến bức ảnh chụp ở Chuyết Chính Viên tại Tô Châu năm 68 tuổi — hàng ngàn tấm dán kín tường, không hề suy suyển.
Đôi khi Tạ Sơ Ngôn chỉ lặng lẽ ngồi trên sofa nhìn bức tường ảnh mà thẩn thờ. Đến giờ cơm thì đi mua rau, về nấu cơm. Ban đầu, học trò của ông lo lắng nên thường xuyên đến thăm. Thầy và sư mẫu yêu nhau cả đời, họ sợ thầy nghĩ quẩn. Nhưng suốt nửa năm, Tạ Sơ Ngôn vẫn sinh hoạt như bình thường, nhà cửa sạch sẽ, ông còn bắt đầu viết sách. Ông đem tất cả kiến thức cả đời viết vào sách. Học trò dần yên tâm.
Chớp mắt lại trôi qua năm năm. Tạ Sơ Ngôn đã 74 tuổi, chỉ cảm lạnh thôi cũng đủ để ho suốt nửa tháng. Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của hai người. Học trò biết ông sẽ ra nghĩa trang thăm sư mẫu nên không ai đến làm phiền.
Tạ Sơ Ngôn dậy thật sớm, ăn mặc chỉnh tề, nhuộm lại mái tóc bạc bằng thuốc nhuộm. Trên đường đi, ông đặc biệt chọn một bó hoa hồng còn đọng sương sớm. Theo thói quen, ông tìm gặp người bảo vệ nghĩa trang, một cụ già cũng hơn 70 tuổi. Thấy ông đến, người bảo vệ cười chào: "Lão Tạ, lại đến à? Có nhận được thư của bà ấy không?"
Người bảo vệ tìm trong hộp thư một lát rồi lắc đầu: "Năm nay không thấy có nữa."
Tạ Sơ Ngôn gật đầu, đi thẳng vào trong. Ông đến bên mộ Mạnh Đình Nguyệt, đặt bó hồng trước mặt bà rồi ngồi dựa vào bia mộ. Từ trong túi áo, ông lấy ra một xấp thư được bảo quản hoàn hảo, mỗi phong đều nằm trong túi zip, không hề nhăn một góc.
Đây là những lá thư Mạnh Đình Nguyệt viết cho ông, được gửi đến người bảo vệ sau khi bà mất. Bà đã dặn: "Nếu ông ấy không đến thăm tôi, thì không cần đưa cho ông ấy."
"Tại sao?"
"Điều đó có nghĩa là ông ấy đã bắt đầu cuộc sống mới."
"Nếu ông ấy cứ đến mãi thì sao?"
"Thì đưa cho ông ấy."
Tạ Sơ Ngôn mở phong thư đầu tiên, dù nội dung đã thuộc làu nhưng vẫn đọc từng chữ một:
"Tạ Sơ Ngôn! Có phải nhớ tôi đến chết đi được không? Thôi đi, tôi biết ông đang nghĩ gì, nhớ lấy lời hứa với tôi là phải sống thật tốt. Học trò của ông hôm nọ còn than thở với tôi là gặp khó khăn học thuật kìa, vì sự phát triển của nhân loại, ông phải cố lên. Còn chậu lan của tôi, chăm cho tử tế vào, mùa đông nhớ mang vào nhà, mùa hè tránh nắng gắt, tưới ít nước thôi kẻo thối rễ. Sang năm có thời gian thì mang chậu lan ra thăm tôi."
Phong thư thứ hai:
"Tốt tốt tốt, chậu lan mà ông cũng nuôi sống được, đúng là thánh thực vật. Biết thế hồi xưa nuôi đứa con cho ông chăm sóc rồi, thấy chưa? Già rồi chẳng có ai bên cạnh. Gần đây ông có để ý bà lão nào không, có thì kể tôi nghe, mấy bà góa là tiện nhất, để dưới này tôi nghe ngóng cho."
Giữa chừng là những lời lảm nhảm:
"Tự nhiên nhớ món lẩu thịt bò yak ở Cửu Trại Câu năm 34 tuổi quá, ngon muốn chết, biết thế hồi đó đi thêm lần nữa. Hay ông đi lại đi? Coi như vì tôi."