BÁC SĨ TẠ, ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Thực ra tôi cũng không buồn đến mức đó. Ngược lại, tôi cảm thấy có lỗi với Tạ Sơ Ngôn. Trong nhận thức của tôi, tôi và anh vốn dĩ không nên có quá nhiều dây dưa nữa. Tôi cũng không nỡ vì bệnh tật của mình mà lại đi làm phiền anh.

Mọi người ăn lẩu linh đình, giữa chừng lớp trưởng còn gọi video trong nhóm lớp. Người nghe máy chẳng được mấy ai, nhưng nhóm chat thì nhanh chóng náo nhiệt hẳn lên.

Tám đủ thứ chuyện trên đời, trong một khoảnh khắc, dường như tất cả lại quay về những ngày trước kỳ thi cao khảo—mọi người hào hứng bàn luận về tương lai và lý tưởng, hẹn nhau cùng đi du lịch tốt nghiệp.

Hồi đó tôi và Tạ Sơ Ngôn là bạn cùng bàn.

Một tuần trước kỳ thi, anh từ văn phòng giáo viên trở về, thấy tôi cầm bút màu vẽ bậy lên một tấm bản đồ. Anh hỏi: "Cậu đang làm gì đấy?"

Tôi giơ tấm bản đồ lên vẫy vẫy trước mặt anh: "Này, không nhận ra à? Đây là Bắc Kinh!" Trên đó dùng bút đỏ khoanh lại hai vòng tròn.

"Đây là trường của cậu, còn đây là trường của tớ."

Tôi lại dùng bút nối một đường thẳng. "Giữa hai điểm, đường thẳng là ngắn nhất, đây chính là khoảng cách của hai đứa mình sau này."

Tạ Sơ Ngôn nhịn không được cười: "Cậu định thi vào Bắc Kinh thật à?"

"Hì, cậu không vui sao?"

Anh ngồi xuống cạnh tôi, xếp từng tờ đề thi gọn gàng rồi cho vào ngăn bàn. Khẽ nói: "Vui."

Kết quả là tôi đen đủi, mấy ngày sau thì nhận được báo cáo khám sức khỏe. Tờ phiếu xét nghiệm nát bét, các mũi tên báo hiệu chỉ số bất thường bò đầy mặt giấy.

Bác sĩ khuyên bố mẹ tôi mau chóng đưa tôi đến Bắc Kinh kiểm tra chi tiết. Nhìn tình hình lúc đó, tôi chắc chắn không thể đi học đại học được nữa.

Tôi hỏi dò Tạ Sơ Ngôn: "Này, giả sử một ngày nào đó tớ bị bệnh rất nặng, không đi Bắc Kinh được nữa, cậu sẽ làm thế nào?"

Ngòi bút của Tạ Sơ Ngôn khựng lại, anh nhíu mày: "Cậu bị bệnh à?"

"Phỉ phui cái mồm! Đừng có trù tớ! Cậu mới bị bệnh ấy! Đây là câu hỏi trắc nghiệm trên mạng thôi! Trả lời nghiêm túc đi!"

"Tớ chắc chắn sẽ đỗ vào trường y tốt nhất, chỉ cần đổi nguyện vọng là được."

Một câu nói của anh khiến lòng tôi rối bời. Tôi vội vàng đẩy xấp đề toán sang bàn anh: "Được rồi được rồi, làm bài của cậu đi! Đồ ngốc."

Rõ ràng là người thích toán nhất, sao tự nhiên lại luẩn quẩn đi học y làm gì không biết.

Chiều hôm kết thúc kỳ thi cao khảo, tôi bắt đầu chảy máu cam. Máu dính vào cả tờ đề thi, không biết có bị tính là làm bẩn bài thi không. Những điều đó chẳng còn quan trọng nữa.

Tôi khởi hành ngay trong đêm để đến Bắc Kinh. Đứng giữa đường phố phồn hoa của thủ đô, có lúc tôi buồn đến mức muốn khóc.

Hẹn ước Bắc Kinh, vậy mà tôi lại là người đến trước.

Sau đó nữa là chẩn đoán xác định—về quê thu dọn hành lý—Tôi ném xấp tiền vào mặt Tạ Sơ Ngôn trước mặt bạn bè. Đối với đoạn tình cảm này, tôi đã tự tay đặt một dấu chấm hết vội vàng và tàn nhẫn.

7

Lần thứ hai nhập viện, vẫn là khu bệnh cũ. Chỉ là lần này bạn cùng phòng đã thay đổi. Đứa nhỏ đợt trước vừa mới qua đời hồi đầu tháng, lúc bị đưa ra khỏi khu này, nó còn chưa đầy 5 tuổi.

Nghe tin đó, bạn thân tôi đỏ hoe mắt, rơm rớm nhìn tôi. Còn tôi thì đang bực bội cãi nhau với người bán hàng trên mạng: "Anh xem tôi trông có giống cướp ngân hàng không?"

"Khách yêu ơi, chúng mình đều là công dân thượng tôn pháp luật mà."

Giây tiếp theo, tôi gửi tấm ảnh mình đang đội tất chân lên đầu qua. "Vậy tôi mua mũ mà anh lại gửi tất chân cho tôi???"

Lúc Tạ Sơ Ngôn bước vào, tôi vừa nhận được tiền hoàn trả từ Taobao. Gần như với tốc độ tia chớp, tôi rúc đầu vào trong chăn, chỉ để lại cái mông ở bên ngoài.

"Mạnh Đình Nguyệt." Giọng Tạ Sơ Ngôn bình thản.

Tôi chổng mông, giọng nghẹt trong chăn: "Mạnh Đình Nguyệt không có ở đây, tôi là bạn thân của cậu ấy."

Cô bạn thân đứng bên cạnh: "..."

Tạ Sơ Ngôn vẫn lật chăn của tôi ra. Tóc tai tôi bù xù, ngước đầu nhìn anh với vẻ chột dạ như một con chó nhỏ làm sai chuyện. Sắc mặt anh rất lạnh, đôi môi mím chặt.

Một nữ bác sĩ bên cạnh cười nói: "Sơ Ngôn đã điều chỉnh phác đồ dùng thuốc cho cô, vốn định nói với cô một tiếng, kết quả vừa vào cửa đã thấy..."

Ý tứ phía sau không cần nói cũng hiểu. Bệnh nhân trong phòng đều được một phen cười nghiêng ngả. Chỉ có Tạ Sơ Ngôn là không cười: "Có vẻ giờ cô không có tâm trí nghe mấy chuyện này, mai tôi lại đến."

"Đừng mà, Đại giáo sư Tạ, anh cứ nói đi, tôi đang nghiêm túc nghe đây."

Tôi vội vàng túm lấy vạt áo blouse của anh. Đi chữa bệnh nhiều năm, tôi đã sớm quen với việc hạ mình lấy lòng bác sĩ.

Ánh mắt Tạ Sơ Ngôn rơi trên đầu ngón tay tôi, anh mấp máy môi, lông mày nhíu lại rất chặt. Trong một khoảnh khắc, nó khiến người ta lầm tưởng rằng anh... muốn khóc.

Chắc là tôi bệnh đến lú lẫn rồi.

Tạ Sơ Ngôn đứng bên giường bệnh, giải thích không chút cảm xúc trong suốt nửa giờ đồng hồ. Mỗi câu đều dừng lại đúng lúc để đảm bảo tôi đã nghe hiểu.

Anh nói muốn đổi sang một loại thuốc mới, hiệu quả rất tốt nhưng tác dụng phụ cũng lớn. Tôi dựa vào đầu giường, cười hì hì: "Dào ôi, tôi biết mà, thử nghiệm lâm sàng thôi, lúc nào chẳng cần người tham gia. Tôi không học đại học, cũng chẳng đóng góp gì được cho xã hội, dù cuối cùng có thất bại thì cũng chẳng có gì hối tiếc."

"Mạnh Đình Nguyệt, tôi không bao giờ đem tính mạng con người ra làm trò đùa."

Môi Tạ Sơ Ngôn mím chặt, vẻ mặt không chút đùa cợt của anh lại khiến tôi yên lòng một cách kỳ lạ.

...

Tác dụng phụ của thuốc mới đến rất nhanh. Dùng thuốc ban ngày, đến chiều tối tôi đã ôm bồn cầu, suýt chút nữa nôn thốc nôn tháo cả dạ dày ra ngoài. Tiếp đó là cảm giác nóng ruột, bồn chồn.

Tranh thủ lúc bạn thân về nhà nghỉ ngơi, tôi một mình đẩy xe lăn ra khu vườn nhỏ bên ngoài bệnh viện.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo