BÁC SĨ TẠ, ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hoàng hôn. Ánh nắng chiều tà trải dài bình lặng trên mặt hồ. Gió thổi qua, sóng nước lấp lánh như hàng vạn con cá vàng đang nhào lộn. Tôi hóng gió, thỉnh thoảng lại vục đầu vào túi nilon nôn vài cái.

Lúc ngẩng đầu lên, trước mắt đột nhiên xuất hiện một người phụ nữ.

"Cô Mạnh, thật khéo, sao cô lại ở đây?"

Là nữ bác sĩ đứng cạnh Tạ Sơ Ngôn hôm nọ. Tôi quên mất chưa hỏi tên cô ấy là gì. Nhưng cô ấy đã nhanh chóng giải đáp thắc mắc của tôi bằng cách chìa tay ra tự giới thiệu: "Nhan An."

Tôi bắt tay cô ấy, khẽ lắc một cái. Chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út của cô ấy làm tôi chói mắt. Tôi nhớ ra viện trưởng bệnh viện này họ Nhan. Chẳng lẽ cô ấy là con gái viện trưởng? Người sắp kết hôn với Tạ Sơ Ngôn.

Nhan An đứng cạnh tôi, giọng điệu dịu dàng: "Cô và A Ngôn quen nhau thế nào?"

Tôi ngẩn người một hồi mới nhận ra "A Ngôn" trong miệng cô ấy là Tạ Sơ Ngôn. Bầu không khí bỗng chốc trở nên vi diệu. Người cũ, người mới, lúc nào chẳng thế.

Tôi chỉnh lại chiếc mũ bị lệch: "Chúng tôi là bạn học cấp ba."

"Chỉ là bạn học thôi sao?"

Tôi im lặng một lúc: "Ừ, chỉ là bạn học."

Nhan An khẽ cười: "Điều này lại không giống với những gì tôi nghe được nhé. Cô là bạn gái cũ của Tạ Sơ Ngôn, năm tốt nghiệp cấp ba đã ném một xấp tiền vào người anh ấy rồi đá người ta."

Lời cô ấy nói ra khá là khó nghe. Có lẽ là đến để trút giận cho vị hôn phu của mình.

Thấy tôi không nói gì, cô ấy cúi đầu nói tiếp: "Vì lý do gì? Cô bị bệnh sao? Cô muốn dùng cách đó để đẩy Tạ Sơ Ngôn ra xa."

Tôi vẫn im lặng. Gió rít qua vai. Tôi nghe thấy Nhan An cười giễu: "Thật ngu ngốc, nhưng cũng nhờ có cô mà tôi mới có thể đính hôn với Tạ Sơ Ngôn."

Tôi bệnh bao nhiêu năm nay, bệnh đến mức tính khí cũng mòn vẹt đi rồi. Nhưng nghe thấy lời này, tôi vẫn không nhịn được mà cãi lại:

"Thế thì quỳ xuống cảm ơn tôi đi, rồi chuyển cho tôi thêm năm triệu tệ nữa."

"Cô—"

Tôi lườm cô ta một cái, bực bội nói: "Cô muốn nghe gì? Nghe rằng tôi đã hối hận rồi à?"

Nhan An không giận mà cười: "Cô không hối hận sao?"

"Ồ, hối hận rồi đấy."

Nhan An sững lại. Rồi thấy tôi cười nói đầy trơ tráo: "Tôi sẽ đi theo đuổi Tạ Sơ Ngôn lại ngay đây. Tôi sẽ tỏ tình với anh ấy, khóc lóc thảm thiết bảo rằng tôi vẫn còn yêu anh ấy, bắt anh ấy lập tức đá cô để kết hôn với tôi."

Tôi ưỡn ngực, chờ đợi Nhan An lộ ra vẻ mặt như vừa ăn phải hành. Kết quả là cô ấy chỉ nhìn ra phía sau tôi với biểu cảm kỳ quái, cười nói: "Tạ Sơ Ngôn, nếu bạn gái cũ của anh tỏ tình với anh, anh có quay lại không?"

Nụ cười của tôi cứng đờ, cảm giác như một chân bước hụt xuống hố sâu không đáy. Ngoảnh đầu lại, đập vào mắt là ánh nhìn lạnh nhạt của Tạ Sơ Ngôn. Mặt tôi nóng bừng như bị tạt nước ớt.

Chiếc áo blouse trắng của anh bị ánh hoàng hôn nhuộm thành một màu cam rực rỡ. Khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm.

"Cô có thể thử xem."

Tôi gần như mất khả năng suy nghĩ: "Thử cái gì?"

"Nói rằng cô vẫn còn yêu tôi."

Khoảnh khắc đó, ánh hoàng hôn vàng rực vừa vặn phản chiếu từ mặt hồ lăn tăn sóng nước, đâm sầm vào mắt tôi. Ánh sáng ấy nuốt chửng bóng dáng của Tạ Sơ Ngôn. Trong cơn chóng mặt, tôi chỉ nghe thấy giọng nói của anh truyền đến từ một nơi xa xăm, mang theo dư âm xuyên thấu mười năm đằng đẵng.

Anh nói:

"Cô có thể thử xem."

"Nói rằng cô vẫn còn yêu tôi."

"Để xem tôi có quay về bên cạnh cô không."

Đầu óc tôi tràn ngập tiếng ù ù. Khi định thần lại, bóng dáng Nhan An đã rời đi, còn Tạ Sơ Ngôn đang dần bước về phía tôi.

Tôi ngồi trên xe lăn, hai chân nặng như chì, mặc cho Tạ Sơ Ngôn tiếp quản quyền điều khiển xe. Thật khó để diễn tả cảm xúc lúc này. Gượng gạo, tự ti, bẽ bàng, hối hận. Từng lớp cảm xúc chồng chéo lên nhau, biến thành một tảng đá lớn chặn ngang cổ họng.

Tạ Sơ Ngôn đẩy tôi đi dọc bờ hồ. Gió mang theo lời chất vấn nhàn nhạt của anh: "Không định nói gì sao?"

Tôi cúi đầu cạy móng tay: "Nói gì cơ?"

"Những lời vừa nãy chỉ là nói hươu nói vượn thôi sao?"

Tôi rũ rượi cúi đầu, nhìn bộ đồ bệnh nhân xẹp lép dưới làn gió, lại nghĩ đến mái tóc ngày càng thưa thớt dưới lớp mũ. Vừa nãy là vì tức giận, bây giờ là vì chột dạ. Tôi phải mặt dày đến mức nào mới nói ra được những lời bảo anh quay lại chứ.

"Mạnh Đình Nguyệt," Tạ Sơ Ngôn đột ngột dừng chân, "Trêu đùa tôi vui lắm sao? Thích đối với cô mà nói, rẻ mạt đến thế sao?"

Anh giận rồi. Tôi có thể cảm nhận được.

"Tớ không có trêu đùa cậu..." Tôi ngượng nghịu cúi đầu, "Vừa rồi là vì cãi nhau thôi, lần sau sẽ không thế nữa. Gây ra rắc rối như vậy cho cậu, tớ rất xin lỗi..."

Ngày xưa tôi luôn có thể nhạy bén nhận ra cảm xúc của Tạ Sơ Ngôn, rồi trước khi anh kịp nổi giận sẽ cười hì hì mà nhanh chóng quỳ xuống xin lỗi. Nhưng lần này tôi thực sự không cười nổi. Không những không cười nổi, nước mắt còn bắt đầu chực trào ra.

Tạ Sơ Ngôn nói: "Tôi và Nhan An đúng là định đính hôn, nhưng đó là ý muốn đơn phương của bố cô ấy."

Anh đi đến cạnh tôi, ngồi thụp xuống để nhìn thẳng vào mắt tôi. Màu mắt nhàn nhạt mang đến một áp lực nặng nề.

"Hôm nay là tôi bảo cô ấy đến, những lời khó nghe kia cũng là tôi bảo cô ấy nói."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo