Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đậy nắp bút lại, máy quay một lần nữa hướng về phía Khương Ly. Cô khẽ nâng mi mắt nhìn vào ống kính, ngay lập tức khiến dòng bình luận bùng nổ dữ dội.
“Đại ma vương!”
“Không!! Là thần tiên tỉ tỉ mới đúng!!!”
“Đúng là thiên tài trong truyền thuyết mà... A a a tiểu tỉ tỉ nhìn em thêm cái nữa đi!”
“Vừa đẹp vừa tài hoa, tôi ghen tị đến phát hờn rồi đây này!!”
Trong mắt Khương Ly hiện lên chút ý cười: “Được rồi, theo đúng quy trình, tiếp theo sẽ là phần giải đáp thắc mắc của các bạn.”
Dòng bình luận quét qua một loạt những lời thề thốt tin tưởng Khương Ly, nhưng cô vẫn thực hiện theo đúng kế hoạch ban đầu, bởi chỉ có làm vậy mới có thể hoàn toàn khóa chặt miệng lưỡi thế gian.
Hệ thống rút ra tổng cộng mười câu hỏi, không chút trì hoãn, Khương Ly đều giải quyết gọn gàng, trong đó có không ít những đề bài cực kỳ hóc búa.
Người xem chỉ biết thốt lên “quái vật” và gào thét: “Đây thật sự là trình độ của một học sinh lớp 11 sao!?”
Sự việc đến lúc này, hơn nửa nhiệm vụ của Khương Ly đã hoàn thành. Dù cô làm bài rất nhanh nhưng hiện tại cũng đã quá trưa, trên mặt các lãnh đạo trường đều đã lộ vẻ mệt mỏi. Khương Ly chuẩn bị kết thúc buổi phát sóng.
Kế tiếp, những lời cô ấy định nói mới chính là mục đích cuối cùng của toàn bộ kế hoạch lần này. Sau một thời gian dài dẫn dắt và xoay chuyển tình thế, mọi người đều đã có thiện cảm, thậm chí là đồng cảm với cô gái học bá có tính cách đạm mạc nhưng thực lực vượt trội này.
Một cô gái tốt như vậy, dựa vào cái gì mà phải chịu sự bôi nhọ ác ý đó?
Khương Ly khéo léo dẫn dắt một chút, lập tức sự chú ý của dư luận đều dồn vào kẻ đã bịa đặt. Đây là phản ứng của người qua đường:
“Đúng là một lời bịa đặt hạ nhục người ta, vạn lời thanh minh chạy gãy cả chân.”
“Tiểu tỉ tỉ còn vì thế mà bị truy tìm thông tin cá nhân, một người xinh đẹp thế này, tôi nâng niu còn không hết.”
“Cái người cầm đầu vụ bôi nhọ này là ai thế, đây là vi phạm pháp luật rồi còn gì?”
Lại có một nhóm người ban đầu từng hăng hái chửi bới, giờ đây cảm thấy mình bị dắt mũi nên cũng nổi trận lôi đình:
“Kẻ nào ban đầu tung tin vịt thế! Làm chúng ta bị lừa thảm rồi!!”
“Chắc chắn là người cùng trường rồi? Cảm giác như vì ghen ghét ấy, thấy người ta vừa giàu vừa đẹp vừa giỏi nên không chịu nổi chứ gì?”
“Lầu trên nói chuẩn đấy! Ghen tị là có quyền bịa đặt, rồi đem người ta lên mạng tế sống à?”
Thấy ngọn lửa giận dữ của mọi người đã chuyển sang kẻ bịa đặt, Khương Ly đơn giản chào tạm biệt rồi tắt phát sóng trực tiếp.
Cô đã thuê sẵn đội ngũ dẫn dắt dư luận, dù hướng gió có lệch đi một chút cũng sẽ lập tức được kéo về đúng quỹ đạo. Mọi người trước đó hận Khương Ly bao nhiêu, thì giờ đây căm thù Lưu Diệc Nhiên bấy nhiêu.
Kết thúc buổi phát sóng, Khương Ly chào tạm biệt các lãnh đạo rồi định về lớp một chuyến. Vừa bước vào hành lang, cô ấy đã thấy một bóng người đứng đợi sẵn ở đó từ bao giờ.
“... Tử Đồng?”
Cô gái ít nói đi đến bên cạnh Khương Ly, giống như đang dùng sự im lặng để bày tỏ sự đồng hành. Khương Ly vào phòng học lấy bộ đồ ăn rồi hỏi: “Cùng đi nhà ăn không?”
Cố Tử Đồng gật đầu.
Trên đường đi, cả hai im lặng một lát, rồi Cố Tử Đồng đột nhiên hỏi: “Bn giám hiệu có làm khó cậu không?”
“Không hề, họ đang giúp tớ giải quyết vấn đề thôi,” Khương Ly nhẹ giọng đáp, “Không sao rồi, nếu tớ đoán không lầm thì chuyện này sẽ sớm kết thúc, kẻ tung tin đồn cũng sẽ...”
Cố Tử Đồng trầm mặc nghe. Đợi Khương Ly nói xong, cô ấy rũ mắt xuống, trông giống như một chú chó lớn đang ủ rũ: “... Xin lỗi, tớ đã không giúp được gì cho cậu.”
Khương Ly chậm rãi lắc đầu, ánh mắt giãn ra: “Cậu nói vậy là không đúng rồi.”
“Không có chuyện đó đâu. Hôm qua chẳng phải Tử Đồng đã rất lo lắng cho tớ nên mới đến nhà bầu bạn với tớ sao? Tớ hiểu mà.”
Cố Tử Đồng im lặng: “Nhưng...” Nhưng cuối cùng tớ lại là người được cậu an ủi.
Cố Tử Đồng thấy rõ trong mối quan hệ này, luôn là Khương Ly cho đi, còn cô chỉ có thể bị động đón nhận.
Cô nổi cơn khao khát được giúp đỡ Khương Ly, nhưng khi Khương Ly rơi vào vòng vây của búa rìu dư luận, cần sự giúp đỡ nhất, cô lại chẳng làm được gì, chỉ có thể đứng nhìn từ xa.
Cố Tử Đồng cực kỳ chán ghét sự vô dụng này của chính mình.
Giống như lúc nhỏ, cô không đánh lại người đàn ông đó, chỉ có thể trơ mắt nhìn mẹ chắn trước người mình bảo vệ...
Ánh mắt Cố Tử Đồng tối lại, nuốt những lời định nói vào trong. Cô ấy hiểu rõ lời nói là thứ yếu ớt nhất. Cô muốn trở nên mạnh mẽ, cô muốn... bảo vệ người con gái này.
Khương Ly không nhận ra sự thay đổi trong tâm trí của Cố Tử Đồng, cô nói tiếp: “Với tớ, sự hiện diện của cậu đã là niềm an ủi lớn nhất rồi.”
Cố Tử Đồng nhìn về phía Khương Ly. Trong mắt cô gái này dường như có ánh sáng. Khóe môi cô ấy khẽ cong lên một chút khó nhận ra, khẽ đáp: “Ừm.”
Buổi chiều, trường học triệu tập khối 11 đến hội trường để họp.
Chủ đề của cuộc họp chính là về ảnh hưởng ác liệt của sự kiện tin đồn lần này. Trên đài, hiệu trưởng đích thân diễn thuyết, kêu gọi học sinh không bịa đặt, không truyền bá tin đồn, tập trung toàn bộ tinh lực vào việc học tập.
Những bạn học về nhà buổi trưa cơ bản đều đã biết về buổi phát sóng gây chấn động kia, còn những học sinh nội trú không kịp theo dõi thì sau cuộc họp này cũng đã rõ ràng mọi chuyện.
Hóa ra bấy lâu nay họ luôn khinh miệt một người bạn vô tội! Đáng giận hơn là họ suýt chút nữa đã trở thành tay sai cho kẻ bịa đặt, làm hoen ố danh tiếng của trường chuyên.
Dưới khán đài, các học sinh thỉnh thoảng lại xì xào bàn tán, lời lẽ đều là sự phẫn nộ hướng về kẻ bịa đặt, hận không thể ăn tươi nuốt sống kẻ đó. Tất cả bọn họ đều bị chơi xỏ một vố đau đớn!
Ngồi giữa đám đông, mặt Lưu Diệc Nhiên trắng bệch, cô ta cố gắng kiểm soát biểu cảm để không ai phát hiện ra sự bất thường của mình.