Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuộc thông báo giữa học sinh với ban giám hiệu kết kết thúc, Lưu Diệc Nhiên thẫn thờ đi bộ về lớp. Một bạn nữ đi cùng lên tiếng bắt chuyện với cô ta, vẻ mặt tức giận nói: “Kẻ bịa đặt này tâm địa thật quá độc ác! Nếu để mình biết hắn là ai, mình nhất định sẽ cho tên đó một bài học ra trò!”
Trái tim Lưu Diệc Nhiên nảy lên một cái, ánh mắt cũng trở nên thất thần vô định. Cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cắn môi dưới, hạ quyết tâm cũng làm ra vẻ đầy phẫn nộ để phụ họa vài câu. Sự việc đã đi đến nước này, cô ta không còn đường lui để hối hận hay sợ hãi nữa.
Trong lòng Lưu Diệc Nhiên thậm chí còn nảy sinh một chút ý nghĩ hy vọng — nhỡ đâu không ai phát hiện ra thì sao? Dù sao loại tin đồn vỉa hè này rất khó để tìm ra nguồn gốc, ai cũng là người truyền tin, biết đâu được ai mới là kẻ đầu tiên chứ? Nhưng tố chất tâm lý của cô ta vẫn không tốt, dù trong lòng cố trấn an bản thân như vậy nhưng vẫn không tự chủ được mà thấp thỏm lo âu.
Sau đại hội còn có mấy tiết học, mọi người đều trở về lớp để học tập. Lưu Diệc Nhiên ngồi trên ghế, liều mạng xây dựng tâm lý cho chính mình, đến nỗi giáo viên giảng gì cô ta cũng không lọt tai lấy một chữ. Buổi chiều trôi qua nhanh chóng, Lưu Diệc Nhiên chẳng dám nói lời nào với Cố Tử Đồng, lẳng lặng rời đi trước một mình.
Khương Ly đã dành cả buổi chiều để xem trò cười của Lưu Diệc Nhiên. Trong cốt truyện gốc, khi Lưu Diệc Nhiên làm ra những chuyện bẩn thỉu đó, mang đến vận mệnh nghiệt ngã cho Cố Tử Đồng, liệu cô ta có từng nghĩ mình sẽ có ngày hôm nay không?
Lúc tan học, thấy Lưu Diệc Nhiên thất thần bỏ đi, Khương Ly quay sang mời Cố Tử Đồng: “Lát nữa chúng ta cùng về nhé?”
Cố Tử Đồng vốn không hề chú ý đến sự bất thường của Lưu Diệc Nhiên, cô suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý. Trước khi đi, Khương Ly nhờ hệ thống sử dụng một thẻ chức năng, đặt một bức thư đã viết sẵn vào ngăn bàn của Lưu Diệc Nhiên. Ngày mai chỉ cần cô ta đến lớp là sẽ phát hiện ra nó ngay.
Ánh hoàng hôn treo trên chân trời, tỏa ra sắc cam nồng đượm. Đôi mắt Khương Ly như phản chiếu sắc màu ấy, trông vô cùng xinh đẹp. Thông qua việc “dò hỏi”, Khương Ly biết nhà hai người rất gần nhau, thế là cô ấy được nước lấn tới đề nghị mỗi ngày tan học sẽ cùng về chung một đoạn đường.
Khương Ly đã tính toán bước này từ lâu, đầu tiên là chọn căn biệt thự ở gần nhà Cố Tử Đồng, sau đó từ bỏ đặc quyền có xe đưa đón của tiểu thư nhà giàu để đi bộ về nhà mỗi ngày. Nhưng Cố Tử Đồng không đồng ý ngay lập tức. Cô có chút khó xử, vì không phải buổi tối nào cô cũng về nhà...
Khương Ly là người biết tiến biết lùi, thấy Cố Tử Đồng chần chừ, cô ấy liền hiểu ra ngay: “Không cần ngày nào cũng vậy đâu, khi nào cậu muốn có tớ đi cùng thì cứ gọi tớ nhé?”
Cố Tử Đồng ngẩn người. Khương Ly mỉm cười nói tiếp: “Chúng ta là bạn bè mà, cậu có thể dựa dẫm vào tớ, giống như... cách mà Lưu Diệc Nhiên đối với cậu vậy.”
Cô gái này trước đây chưa từng thực sự nếm trải hương vị tình bạn, Khương Ly nguyện ý kiên nhẫn dạy cho cô, để đối phương cảm nhận được niềm vui mà một người bình thường nên có. Ánh mắt Cố Tử Đồng khẽ động, cô nghiêng đầu nhìn Khương Ly, và nhận lại một nụ cười nhạt nhẽo nhưng ấm áp.
“Chờ đã,” Cố Tử Đồng bỗng nhiên nói, “Tớ có thứ này muốn tặng cậu.”
Lúc này còn chưa đến tháng Mười, cỏ đuôi chó bên đường mọc rất tươi tốt. Hai người đang đi trên một con đường nhỏ, hai bên xanh mướt cỏ cây. Cố Tử Đồng bước đến ven đường, hái mấy cọng cỏ, đôi tay khéo léo chuyển động. Chẳng mấy chốc, một chú thỏ nhỏ sống động đã thành hình trong tay cô.
Cô đưa chú thỏ cỏ cho Khương Ly: “Tặng cậu này.”
Khương Ly vốn là đại tiểu thư ở thế giới cũ, dù kiến thức sâu rộng nhưng cô ấy chưa từng thấy món đồ chơi dân dã thú vị này bao giờ. Cô ấy nâng niu chú thỏ trong lòng bàn tay, sợ rằng mình sơ ý một chút sẽ làm hỏng nó.
Cố Tử Đồng bị phản ứng của Khương Ly làm cho bật cười. Bình thường cô luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, có chút lãnh ngạo quật cường, nhưng khi cười lên lại giống như băng tuyết tan chảy, mang theo sự phóng khoáng của tuổi trẻ.
Khương Ly hơi đỏ mặt: “Cậu... cậu không được cười tớ.”
Thế là Cố Tử Đồng không cười nữa, cô nghiêm túc nhìn người đối diện. Lúc này, Cố Tử Đồng bỗng cảm thấy cô gái bên cạnh mình trở nên sống động hơn bao giờ hết. Khương Ly có thể thong dong đối diện với búa rìu dư luận, nhưng cũng có thể lúng túng vì một món quà nhỏ đơn sơ. Như thế này trông cô ấy chân thật và đáng yêu hơn nhiều.
Cố Tử Đồng cảm thấy một niềm vui len lỏi trong lòng khi chạm đến nội tâm của đối phương. Gương mặt cô vô thức trở nên mềm mại hơn: “Không cần cẩn thận quá đâu, cứ cầm chơi đi. Nếu hỏng tớ lại tết cho cậu một con chó nhỏ.”
“Ừm.” Khương Ly gật đầu, khuôn mặt trắng như ngọc phảng phất chút ánh hồng.
Một lát sau, khi đã bình tâm lại từ món quà bất ngờ, Khương Ly cảm nhận được làn gió ấm áp thổi qua, lòng vô cùng bình yên. Cố Tử Đồng cũng cảm thấy nhẹ nhõm, cô nhớ lại chuyện hôm nay rồi hỏi: “Chuyện lời đồn coi như qua rồi đúng không?”
Khương Ly trầm ngâm một lát rồi trả lời: “Ừm... đến hiện tại thì chuyện đó không còn liên quan đến tớ nữa rồi. Đại khái chỉ qua hai ngày nữa là chuyện bịa đặt sẽ kết thúc hoàn toàn thôi, lúc đó sẽ có những đề tài mới nổi lên, những lời đồn thổi đó cũng sẽ dừng lại.”