BỊ BẠO HÀNH ĐẾN CHẾT, TÔI TRỌNG SINH RỒI - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Quay người đi ra sân vận động, tôi ngồi thẫn thờ ở đó. Sự tàn khốc của hiện thực chính là: soi mói khuyết điểm ở những người không quyền không thế không tiền, và tìm kiếm ưu điểm ở những người có quyền có thế có tiền. Phải thừa nhận rằng, thế giới này vốn dĩ chẳng có sự công bằng! Học tập là lối thoát duy nhất của tôi hiện giờ. Đọc sách là cách đơn giản và rẻ tiền nhất để thay đổi lối thoát của tôi rồi! Tôi phải dốc hết sức mình mới có thể thay đổi kết cục bị bạo hành đến chết thảm ở kiếp trước.

Thứ Bảy, Chủ Nhật về nhà cậu, tôi làm sạch hết vệ sinh nhà cửa, giặt hết quần áo. "Cô đừng có tưởng cô làm việc là tôi hiếm lạ gì cô, mau cút đi đọc sách đi." Mợ giật lấy quần áo trên tay tôi, dữ dằn đuổi tôi vào phòng Lưu Cảnh Dương. Cầm cuốn sách bài tập, tôi liệt kê hết tất cả những kiến thức không hiểu trong tuần qua. Gõ cửa phòng Lưu Cảnh Thiên. "Vào đi." "Anh à, anh bảo có chỗ nào không hiểu thì có thể hỏi anh, em..." "Ngập ngừng cái gì, vào đi." Lưu Cảnh Thiên xoa đầu tôi, để cửa phòng mở cho tôi vào. Kiến thức căn bản của tôi mỏng, tuần này lại nghe giảng mông lung. Vì vậy, gần như là không biết gì cả. Nhưng Lưu Cảnh Thiên không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, giảng giải từng bước cho tôi đến khi tôi hiểu mới thôi. Lưu Cảnh Thiên quả không hổ danh là học bá, anh giảng bài là tôi hiểu ngay.

"Anh Thiên, chị Nam, ăn cơm thôi." Chẳng mấy chốc đã đến trưa, Lưu Cảnh Dương bá vai tôi. "Thứ Bảy thì thư giãn chút đi, đừng mệt quá." Nhưng tôi không dám thư giãn một giây nào, tôi không có quyền được thư giãn. Tôi đem một trăm tệ trả lại cho cậu, nói rõ việc hiệu trưởng đồng ý cho tôi làm thêm ở căng tin. "Con bé này, đưa tiền cho thì con cứ cầm lấy." Cậu ép tôi nhận lấy. Chiều Chủ Nhật trước khi đi học, tôi đặt tờ một trăm tệ phẳng phiu ngay ngắn trên bàn ăn. Sự giúp đỡ của cậu dành cho tôi đã quá đủ rồi.

8

Mỗi ngày trời chưa sáng tôi đã dậy ra sân vận động đọc to, học thuộc lòng. Giờ ra chơi, trong khi các bạn xung quanh đánh bài, cắn hạt dưa thì tôi nhét bông gòn vào tai, tập trung làm bài tập. Buổi tối ký túc xá tắt đèn, tôi vào nhà vệ sinh học bài, xem trước bài mới. Sự châm chọc của bạn học tôi hoàn toàn không để tâm. Buổi trưa lúc chia cơm ở cửa sổ căng tin, các bạn vẫn chỉ trỏ về phía tôi. "Trình Mộng Nam, mùi nghèo hèn trên người cậu không ám vào cơm đấy chứ?" "Haha, trên người cậu ta ngoài mùi nghèo hèn còn có một mùi hôi khó hiểu..." "Nghe nói đêm nào cậu ta cũng không ngủ, vào nhà vệ sinh mà học..."

Những lời nhạo báng của bạn học tôi hoàn toàn phớt lờ. Có những người sinh ra đã ở vạch đích. Đó là chuyện không thể so sánh được. Tôi chỉ có thể cố gắng rút ngắn khoảng cách giữa chúng tôi. Dù có tốn cả đời cũng không chạm tới điểm khởi đầu của họ, tôi cũng sẽ không ngừng nỗ lực. Lần này, viên gạch bằng cấp này, tôi nhất định phải có được.

"Các cậu không lấy cơm thì nhường chỗ đi." Lúc này, một giọng nói ôn hòa vang lên. Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy nụ cười rạng rỡ, đẹp trai của Lưu Cảnh Thiên. "Em gái, cho anh một phần cà chua xào trứng." Nhìn Lưu Cảnh Thiên rõ ràng là đang giải vây cho mình. Tôi nở nụ cười tươi rói. Lưu Cảnh Thiên là nhân vật tiêu biểu của trường số 1 Tử Kinh, chủ tịch hội học sinh. Đứng đầu khối tự nhiên, môn nào cũng gần điểm tối đa. Tôi múc cho anh một thìa cà chua xào trứng thật đầy. Tay không hề run chút nào. Các học sinh bên cạnh vì tiếng "em gái" đó mà kéo nhau tới dò hỏi. "Trình Mộng Nam, Lưu Cảnh Thiên là anh trai cậu hả?" Sau khi tôi gật đầu, đám con gái la hét điên cuồng. Từ sau đó, hoàn cảnh của tôi ở lớp tốt hơn rất nhiều. Dù sao thì cũng có rất nhiều bạn nữ thầm thương trộm nhớ Lưu Cảnh Thiên. Mỗi giờ ra chơi, Lưu Cảnh Thiên đều tới tìm tôi, lúc thì mang cho một chiếc kẹo mút, lúc thì mang một chai nước ngọt. Học sinh nội trú buổi tối phải lên lớp tự học, Lưu Cảnh Thiên lần nào cũng xin giáo viên xuống lớp khối 10 tự học. Anh ngồi cạnh tôi, mỗi ngày những "ca khó" của tôi đều được anh giải quyết. Dưới sự giúp đỡ của Lưu Cảnh Thiên, việc học của tôi tiến bộ vượt bậc. Trong kỳ thi giữa kỳ, tôi xếp thứ mười lăm của lớp, hạng 600 toàn khối. Lúc này, giáo viên chủ nhiệm khối 12 không đồng ý, tìm đến giáo viên chủ nhiệm lớp tôi. "Lão Ngô à, cái em Trình Mộng Nam ở lớp ông cứ như vậy sẽ làm lỡ dở Lưu Cảnh Thiên đấy, em ấy là hạt giống Thanh Bắc của chúng ta."

9

Giáo viên chủ nhiệm gọi tôi lên văn phòng. "Em từ quê lên, với Lưu Cảnh Thiên chỉ là họ hàng xa chút thôi, làm gì mà cản trở việc học của người ta!" "Sau này không có việc gì thì đừng tìm em ấy nữa!" Giáo viên chủ nhiệm giọng điệu hằn học, tôi chỉ có thể giải thích: "Em chỉ hỏi bài anh trai em thôi ạ." "Anh trai? Các người là loại họ hàng nào mà gọi anh trai! Em từ dưới quê lên làm sao so được với Lưu Cảnh Thiên! Bố em ấy làm ở Sở Giáo dục đấy! Hỏi bài? Hỏi bài sao em không hỏi tôi? Cứ phải hỏi em ấy!" Giáo viên chủ nhiệm trợn mắt, chỉ tay vào mặt tôi mắng mỏ. "Lần nào em hỏi bài thầy cũng không giảng cho em! Thầy bảo em là người ở quê thì nên cút về quê đi!"

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo