Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn phòng còn có các giáo viên khác, nghe thấy những lời tôi nói đều xì xào bàn tán. Giáo viên chủ nhiệm nổi giận lôi đình, đứng phắt dậy định đánh tôi. Đúng lúc này, đột nhiên từ phía sau có người kéo tôi ra. "Em ấy không hề ảnh hưởng đến việc học của em, em ấy là em gái ruột của em, không phải họ hàng xa gì cả!" "Còn nữa, thầy Ngô, đây chính là đạo đức nghề nghiệp của thầy sao?" Lưu Cảnh Thiên ném ra một xấp ảnh, trong ảnh đều là cảnh giáo viên chủ nhiệm nhận tiền của phụ huynh. Lưu Cảnh Thiên không quan tâm đến sắc mặt của ông ta, kéo tôi đi ra ngoài. "Nam Nam, đối diện với sự bất công, em phải dũng cảm nói Không!"
Mắt tôi bỗng chốc đỏ hoe. Nói Không? Cái từ này nhìn thì đơn giản, nhưng tôi chẳng có lấy một chút tự tin nào. "Thôi được rồi, không vội, Nam Nam." Lưu Cảnh Thiên đấm nhẹ vào tường, xoa xoa đầu tôi. "Trong trường không phải giáo viên nào cũng như lão Ngô đâu, anh sẽ bảo bố anh chuyển lớp cho em." Lưu Cảnh Thiên thở dài, việc chuyển lớp đối với cậu tôi chỉ là chuyện nhỏ. "Anh ơi, đừng." Tôi níu lấy gấu áo của Lưu Cảnh Thiên. "Anh ơi, em sẽ cố gắng, kỳ thi cuối kỳ em sẽ nỗ lực hơn để thi vào lớp trọng điểm." Lưu Cảnh Thiên cúi đầu, ánh mắt anh không hề có chút khinh miệt nào nhưng cũng không mấy tin tưởng. "Nam Nam, lớp trọng điểm chỉ có hai lớp thôi!" "Em sẽ cố gắng ạ." "Học kỳ này không được thì học kỳ sau, nhất định em sẽ vào được!" Ánh mắt tôi rực cháy. Top 400 thì hiệu trưởng sẽ cho tôi tiếp tục làm việc ở căng tin! Còn lớp trọng điểm, tôi đã tìm hiểu rồi, không phải là thi vào top 120, mà là chọn người đứng đầu mỗi lớp. Lớp 16 là lớp thành tích kém nhất, người đứng đầu lớp 16 may ra chỉ xếp hạng 300 toàn khối. Người tôi cần vượt qua không phải là những học sinh khác trong khối, mà là 14 người dẫn đầu trong lớp này. Tôi nhất định phải nỗ lực thi vào lớp trọng điểm!
Chiều hôm đó, chỗ ngồi của tôi được chuyển lên hàng đầu tiên. Xem ra cái danh của cậu tôi chỉ cần đưa ra là có tác dụng ngay.
10
Những ngày tiếp theo, tôi học tập điên cuồng. Trừ lúc ngủ và ăn, tôi đều dành cho việc học và làm bài tập. Thậm chí lúc làm thêm ở căng tin, tai tôi vẫn đeo máy MP3 nghe từ vựng tiếng Anh. Cái máy MP3 này là Lưu Cảnh Dương tặng tôi, em ấy nói em ấy có MP4 rồi nên không dùng đến nữa. Trong máy tải đầy các cấu trúc ngữ pháp và bài đọc tiếng Anh. Cái này thực sự đã giúp tôi rất nhiều. Vào đông, thời tiết lạnh hơn. Nhà vệ sinh vào buổi tối gió lạnh thấu xương. Tôi không có áo phao, những bộ quần áo cũ nát mang từ nhà đi từng cái từng cái được khoác lên người. Trông cồng kềnh nhưng chẳng ấm chút nào. Tay tôi cầm sách lạnh đến đỏ ửng. Đôi tay từng bị nứt nẻ vì lạnh nay ngứa ngáy khó chịu. Bà quản lý ký túc xá mắng tôi lãng phí điện trong nhà vệ sinh, rồi kéo tôi vào phòng trực. "Tôi buồn ngủ quá, cô giúp tôi trông camera." Bóng đèn trong phòng trực rất sáng, tôi vừa nhìn camera vừa không ngừng học tập. Các cô ở căng tin cũng thường xuyên đến cửa sổ của tôi giúp đỡ để tôi có thêm thời gian học bài. Hóa ra, chỉ cần bạn có ước mơ, cả thế giới sẽ nhường đường cho bạn.
Thứ Bảy về nhà cậu, mợ ném cho tôi một chiếc áo phao mới tinh. "Mua nhầm size nhỏ, hời cho cái đồ đòi nợ như cô rồi."
Hai ngày trước kỳ thi cuối kỳ, trận tuyết đầu tiên của năm 2009 rơi xuống. "Đeo vào cho kỹ, không thì cậu cô lại bảo tôi ngược đãi cô!" Mợ ném cho tôi một đôi găng tay và một chiếc mũ.
Thậm chí Chủ Nhật trước khi tôi về trường, mợ còn nhét vào cặp tôi một hộp kem dưỡng da tay. Cứ như vậy, đôi tay vừa bắt đầu ngứa của tôi đã được bảo vệ. Dù vậy, cơ thể tôi vẫn không biết nghe lời.
Hôm thi cuối kỳ, tôi đột nhiên bị cảm. Sốt cao, đầu óc tôi quay cuồng. Thi xong môn Ngữ văn, tôi ra cổng trường mua một hộp thuốc cảm uống. Chỗ ngồi của tôi cạnh cửa sổ.
Ánh nắng buổi chiều chiếu vào làm đầu óc tôi thêm mơ màng. Tôi cầm đầu bút đâm vào ngón tay mình. Cơn đau làm tôi tỉnh táo. Lòng không ngừng tự nhủ: Trình Mộng Nam, không được ngủ!
11
Một tuần sau quay lại trường mới biết kết quả. Về nhà cậu, mợ đã nấu cơm xong. Một bát mì nước dùng gà nóng hổi, ăn xong bệnh tình của tôi đỡ hẳn một nửa. Mợ lấy nhiệt kế cho tôi. "Đồ đòi nợ, ốm mà không mau về nhà, còn thi cử cái gì!" "Tôi thấy cô học đến ngốc luôn rồi!"
Mợ vừa cằn nhằn vừa ném thuốc cảm cho tôi. Sắp Tết rồi, sáng hôm sau dậy tôi bắt đầu lau cửa kính, dọn dẹp nhà cửa cho cậu mợ.
"Chị Nam ơi, chị không mệt à?" Lưu Cảnh Dương chống cằm, khó hiểu nhìn tôi. "Không mệt." Tôi lắc đầu. So với những việc tôi phải làm ở làng thì đây chỉ là chuyện nhỏ.
Hôm đó mợ về ném cho tôi một cái túi lớn, trong túi là vài bộ quần áo mới tinh. "Bố mẹ cô gọi điện rồi, mau đi đi, đồ đòi nợ." Lưu Cảnh Thiên xếp sách giáo khoa và vở ghi chép học kỳ II lớp 10 vào túi cho tôi. Lưu Cảnh Dương dành cho tôi một cái ôm ấm áp như ánh mặt trời. Hôm đó cậu bận việc nên tôi không kịp chào tạm biệt.
Tôi bắt chuyến xe khách về huyện. Máy lạnh trên xe mở rất mạnh, trong xe cấm hút thuốc nhưng cả khoang xe vẫn tràn ngập mùi thuốc lá làm người ta muốn nôn mửa.