Bình yên vô sự - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Anh ấy có tự tin này, cũng có năng lực này.

Nhưng hiện tại, anh ấy không có tự tin này, lại phát hiện năng lực của mình có hạn.

Có lẽ, xảy ra chuyện của tôi cùng với cái chết của mẹ, anh ấy đã bị ảnh hưởng quá nhiều.

Anh ấy không còn là Hứa Quân Sơ mà tôi biết nữa.

Tôi chôn đầu trong ngực anh ấy, buồn bã nói: “Hứa Quân Sơ, anh có thể đừng luôn luôn có dáng vẻ này không, nói với em một câu ‘không sao đâu’ để trấn an em là rất khó hay sao?”

Anh ấy giơ tay vuốt đầu tôi, một chút lại một chút, cuối cùng tay cũng run rẩy.

“Anh không thể mặc kệ tất cả để rời khỏi đây cùng với em.”

“Anh làm không được.” Tôi trộm lau nước mắt: “Em cũng làm không được.”

Tôi thật sự rất ghét khi người khác nói: “Em lớn lên rồi sẽ hiểu.”

Sau mới phát hiện ra lớn rồi thì không thể lấy thời gian để cân nhắc.

Từ trước tới giờ, chúng tôi tùy hứng tùy ý, bởi vì có cha mẹ để chúng tôi ỷ lại.

Đến một ngày chúng tôi trở thành chỗ dựa cho cha mẹ, có trách nhiệm cần phải gánh vác, không trốn tránh, tôi nghĩ, lúc đó mới là lúc thật sự lớn.

54.

Cửa nhà họ Tống đã đứng đầy quân đội của Lục Chấp.

Tôi bò lỗ chó đi vào.

Mười mấy năm rồi, không ngờ là lỗ chó này vẫn còn có tác dụng

55.

Trong đại sảnh truyền đến tiếng roi và tiếng kêu rên.

Tôi nghe thấy tiếng cha mẹ xin tha, không phân biệt được là ai đang khóc, nhận ra có chuyện không thích hợp thì ném đồ vật xuống chạy tới, tôi nhìn thấy Lục Chấp đang lạnh lùng vô cảm mà ngồi ở chỗ bình thường cha hay ngồi.

Cha và mẫu thân quỳ gối bên chân hắn, trên người đại ca đều là vết roi và vết máu, Lê Âm muốn đi qua lại bị người ta kiềm chế.

Trường hợp này nhìn rất quen.

Chẳng qua là người đã từng quỳ rạp trên mặt đất bị đánh chính là Lục Chấp đang ngồi ở địa vị cao.

Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, hiện giờ phong thủy thay phiên chuyển.

56.

Cha và mẹ khi nhìn thấy tôi thì sửng sốt, anh trai đang từ trong vũng máu cũng mở to mắt, quát lên với tôi: “Đi đi!”

Tôi lập tức không biết làm sao.

Sát ý hận ý trong mắt của Lục Chấp rõ ràng như thế, tôi cảm thấy nếu tôi bước lên phía trước có thể bị hắn bắn một phát súng ngay lập tức.

“… Anh!”

Trên mặt anh trai đều là máu dính dính, Lục Chấp ý bảo quan quân cầm roi tiếp tục đánh.

Một roi đánh xuống da tróc thịt bong.

Anh trai đã đau đến nỗi không kêu ra tiếng, ngón tay cuộn tròn, hơi thở thoi thóp.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, anh trai nhất định sẽ bị đánh chết.

Tôi quỳ trên mặt đất bò về phía Lục Chấp, áo khoác màu trắng trên người tôi lúc đi gặp  Hứa Quân Sơ đã sớm bẩn thỉu đến nỗi nhìn không nổi rồi.

“Cầu xin anh, đừng đánh anh trai tôi nữa!”

Lục Chấp bảo tôi đứng lên, tôi giơ tay giật giật góc áo choàng của hắn, hắn lại nói một câu: “Đứng lên!” Tôi lại giật càng mạnh, giống như bắt lấy cọng rơm cứu mạng.

Hắn cúi đầu, mặt không có cảm xúc gì mà hỏi tôi: “Em định đi đâu?”

Tôi không biết trả lời thế nào.

“Tôi nhớ rõ, điều kiện đưa em về nhà là phải uống thuốc đúng hạn, em có uống không?”

Hắn nhìn tôi chằm chằm, tôi tự do suy nghĩ một chút, ở bên anh trai hình như cũng dùng lại rồi.

“Em không uống.” Hắn lạnh lùng nói, “Đưa mợ Hai về phủ Đốc Quân!”

Lục Chấp đơn giản cởi áo choàng ném lên ghế, tránh tôi rồi đi về phía anh trai, bảo người kia tiếp tục.

Hết roi này đến roi khác, máu thịt bay tứ tung, roi cũng bị nhiễm đỏ, nhưng Lục Chấp không có ý định dừng lại.

“Lục Chấp!”

Tôi nhìn thấy cha chạy tới đoạt súng của một quan quân, nhắm vào đầu Lục Chấp, ánh mắt hung ác: “Tao muốn giết mày, cái đồ chó má này!”

Tất cả mọi người đều móc súng ra nhắm vào người cha, chỉ cần cha nổ súng, ngay lập tức ông ấy cũng sẽ biến thành cái sàng.

Tôi tin cha thật sự bị ép đến nóng nảy, không đến mức này thì ông ấy không dám đối kháng với Lục Chấp.

Lục Chấp không hoang mang chút nào mà xoay người, đối diện với cha.

Lê Âm đột nhiên tránh thoát trói buộc, chạy đến ngăn giữa hai người bọn họ.

Tôi không biết chị ấy là đang bảo vệ cha hay là bảo vệ Lục Chấp, nhưng rõ ràng là chị ấy không còn cách nào khác mà chắn trước mặt Lục Chấp, chặn họng súng lại.

“Được rồi, đủ rồi!” Lê Âm kêu to.

“Tử Nghiêu đối xử tốt với mày như vậy, mà cuối cùng mày vẫn hướng về thằng chó này!” Cha mắng, tay ông ấy run lên.

Lê Âm giãy giụa nói không phải, tôi cảm thấy chị ấy bản thân cũng không rõ.

Chị ấy sớm đã không rõ ràng tình cảm của mình đối với anh trai và Lục Chấp.

Khi cha nói chuyện thì bị người áp chế, đánh rơi xuống trên mặt đất, đến lúc này nhà họ Tống lại không có ai có thể phản kháng.

Nhà họ Tống đã thua rồi, thua hoàn toàn, thua một cách chật vật.

 

Lục Chấp sau khi trở thành cường giả trở lại, nhà họ Tống nhận tội đền tội, đây là một vở diễn ác giả ác báo, người xấu sẽ có kết quả không tốt.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo