Bình yên vô sự - Chương 11

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

57.

Tôi kệt sức ngồi dưới đất, mẹ tôi đang khóc, Lê Âm đang khóc, dì Ba mang theo các con của dì ấy cũng đều đang khóc.

Lần đầu tiên tôi phát hiện thấy, hóa ra tiếng khóc lại khó nghe như thế.

Lục Chấp không những không bị các loại tiếng khóc ảnh hưởng đến, ngược lại nói với người đang đánh: “Đổi roi.”

Vị quan quân đang đánh roi lập tức hiểu ý, thay đổi thành một cái roi đầy gai nhọn. Mẹ tôi suýt nữa thì ngất xỉu, người dập đầu xuống đất càng vang dội.

Tất cả mọi người đều đau khổ cầu xin hắn.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy buồn bã vô cùng.

Cha mẹ của Lục Chấp đã từng xin tha mà không được bất cứ ai trong nhà họ Tống mềm lòng.

Mà hiện giờ, chúng tôi lại đang cầu xin Lục Chấp giơ cao đánh khẽ, chấp nhận lời cầu xin của chúng tôi.

Roi xẹt qua không khí, sắp sửa dừng lại trên người của anh trai, roi này đi xuống, anh ấy không chết thì cũng tàn phế.

Tiếng kêu khóc của mọi người ngày càng lớn, thật sự rất ồn ào.

Tôi dùng sức lực của toàn thân ném ra những quan quân đang giữ lây tôi, chạy tới bên cạnh anh trai, trước khi roi đánh xuống, chắn trước người anh ấy, một roi kia rơi thẳng xuống người tôi.

…Đau quá!

Tất cả mọi thứ xảy ra quá nhanh, ngay cả chính mình cũng là phản ứng theo bản năng.

Tôi nghe thấy Lê Âm gọi tên tôi “Nhiên Nhiên”

Ngay sau đó thì cảm thấy tiếng roi xẹt qua trong không khí, tôi ôm lấy anh trai, tôi đã nghĩ roi thứ hai sẽ quất xuống, thì nghe thấy tiếng hít thở thật lớn của Lục Chấp.

Tôi ngẩng đầu, Lục Chấp cầm lấy roi, gai ngược trên thân roi, hung hăng chui vào tay hắn, tay hắn lúc này đều là máu, lần đầu tiên tôi nhìn thấy khuôn mặt tức giận của hắn.

“Tống Bình Yên!”

Tôi mặc kệ hắn, khóc lóc gọi anh trai, kiểm tra hơi thở của anh ấy.

Thật ra tôi cũng khóc vì bị đau nữa, cảm giác khi nhận được cái roi này thật sự không dễ chịu chút nào. Roi vừa đánh xuống, gai ngược cắm vào thịt, khi roi nâng lên, từng khối da thịt bị lôi ra bên ngoài.

Phía sau lưng tôi đúng là đau đến nỗi không còn cảm thấy gì nữa.

58.

Lục Chấp ôm tôi rời đi, hình như hắn rất sốt ruột, tôi thấy sắc mặt hắn trắng bệch rồi.

Khi chúng tôi rời đi, Hứa Quân Sơ vừa mang theo người tới đây, tôi nhận ra người anh ấy mang đến, là đội trưởng quân đội Tô giới Anh quốc, luôn luôn nói to, dùng tiếng Trung sứt sẹo nói người Trung Quốc đều dễ bị lừa, Hứa Quân Sơ rất là ghét hắn.

Tạm thời người nhà họ Tống sẽ không sao.

59.

Hóa ra roi kia là đã được ngâm nước muối.

Miệng vết thương quá sâu, phải làm giải phẫu để khâu lại, sau đó còn phải đề phòng nhiễm trùng.

Trước tiên, bác sĩ tiêm thuốc giảm đau cho tôi.

Tôi sợ hãi đến nỗi run cả người, Lục Chấp đứng thẳng bên cạnh tôi, rất ít mở miệng nói chuyện.

Tôi mới phát hiện ra hắn ôm tôi chạy một mạch đến đây, tóc tai rối loạn, quân trang trên người cũng bị dính đầy máu, cổ áo cũng ướt dầm dề.

Thấy tôi đang nhìn hắn, hắn mới nói: “Đừng động đậy!”

Vẫn như thói quen, là một giọng nói không có cảm xúc gì, giống như là đang ra lệnh.

Tôi càng sợ hãi chính là khi làm giải phẫu lại không có một người thân nào ở bên cạnh, chỉ có kẻ thù.

Trong đầu tôi thật sự rất loạn…

Lúc thì là tiếng khóc của mọi người, khi thì là anh trai nằm trên mặt đất không biết sống chết thế nào, có lúc lại là Lục Chấp bắt lấy roi kia nhìn tôi, trong ánh mắt đầy sự hoảng loạn.

Tôi nghĩ là tôi không có tư cách để lại khóc ở trước mặt Lục Chấp, cố nén nước mắt, nghe hắn và bác sĩ nói chuyện.

Cho đến khi xác định sẽ giải phẫu, đầu óc tôi vẫn mông lung.

Trước khi tôi tiến vào phòng giải phẫu, tôi mới nhịn không được mà kéo tay Lục Chấp lại để hỏi hắn: 

“Có phải là tôi sẽ chết hay không?”

Lục Chấp không nói gì.

Trong lòng tôi luôn có một suy nghĩ cố định, cảm thấy hắn sẽ thuận tay giết tôi, chết ở trên bàn mổ lại là một cái cớ không tệ lắm.

Nhưng tôi không thể chờ được câu trả lời của hắn.

Bác sĩ và hộ sĩ đẩy tôi tiến vào phòng giải phẫu, tôi cố gắng ngẩng đầu lên nhìn hắn, đầu tiên hắn cúi đầu, bỗng nhiên lại đè lại giường vận chuyển, lên phía trước cầm lấy tay tôi.

Lục Chấp nhét vào trong lòng bàn tay tôi một vật.

Tôi nâng tay lên nhìn.

Là một mặt dây, là loại mặt dây chuyền có thể mở ra được, trước khi cửa phòng giải phẫu chầm chậm đóng lại, tôi còn thấy Lục Chấp đang rũ người ở bên cạnh lấy máu.

Bác sĩ nói đầu tiên phải đánh thuốc tê đã.

Tôi nhân cơ hội mở ra mặt dây, phía bên trong chỉ có một tờ giấy đã ố vàng.

Sau khi mở ra, là bốn chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.

 

Bình yên vô sự.

60.

Tôi đã tưởng rằng mình sẽ tỉnh lại ở bệnh viện.

Nhưng kết quả là khi tôi mở mắt ra lại ở trong phòng ở phủ Đốc Quân. Tôi biết nơi này, có một cửa sổ rất lớn bằng kính ở sát mặt đất, mặc dù là buổi tối, không bật đèn, ánh trăng cũng sẽ xuyên qua kính để lọt vào.

Ở dưới ánh trăng, khuôn mặt Lục Chấp cũng có vài phần dịu dàng.

Tôi nằm nghiêng, hắn cũng vậy.

Hắn nhìn tôi, tôi cũng nhìn hắn.

 

Nhưng chúng tôi lại cách nhau rất xa.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo