Bình yên vô sự - Chương 17

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi buồn bã gật đầu, xoay người đi, đi một hồi vẫn chưa nghe thấy tiếng hắn đóng cửa, quay đầu lại, nhìn thấy hắn vẫn còn đứng tại chỗ đang nhìn tôi chăm chú. 

Hơi xa một chút, lại không nhìn rõ biểu cảm của hắn.

Tôi nâng bước rời đi, trong lòng có một cảm xúc không biết tả ra sao, tôi vốn tưởng rằng hắn hận tôi cho dù không biểu hiện ra ngoài, thì cũng ở trong lòng.

Nhưng nếu không phải tôi nhìn lầm, khi tôi quay đầu lại, hắn rõ ràng là… cảm xúc vô cùng mất mát.

80.

Lần này Lục Chấp bị thương thật sự không nhẹ, ngày hôm sau ngay cả cửa phòng cũng chưa ra.

Chỉ có bác sĩ và tâm phúc của hắn đi vào, người hầu nhìn thấy nhỏ giọng nói: “Tối qua tôi nhìn thấy trên mâm có một viên đạn lớn dính máu, đến bây giờ Đốc Quân vẫn còn hôn mê.”

“Đốc Quân sẽ không chết chứ?”

Chết?

Đám người hầu nhìn thấy tôi thì vội vàng giải tán ngay lập tức.

Lục Chấp mạnh mẽ như vậy cũng sẽ chết hay sao?

Tôi đứng lặng người rất lâu.

Cảm thấy mình đang nghĩ chuyện rất ngu ngốc, trên đời này, làm gì có ai thoát khỏi cái chết đâu.

Cha truyền tin bảo tôi về nhà, kể từ khi ông ấy đầu nhập vào Tá Đằng, quan hệ của tôi và cha trở nên rất căng thẳng. Khẳng định là có chuyện gì đó thì ông ấy mới truyền tin bảo tôi về.

Kết quả là khi đóng cửa lại, ông ấy lại hứng thú hừng hực mà hỏi tôi: “Lục Chấp thế nào?”

Xem vẻ mặt đắc ý của ông ấy, tôi cảm thấy không tốt lắm.

“Đồ chó xấu xa, còn không phải là lại thua trong tay ông đây à!”

Là cha làm, là cha làm.

Ông ấy nắm lấy tay tôi, nói ra mục đích lần này: “Hiện giờ Lục Chấp đang bị thương, con đi giúp cha lấy một thứ!”

“Cha không nên làm như vậy!”

Lần đầu tiên tôi đập bàn với cha, trước kia dù có cãi nhau với người, thì cha vẫn là cha, có chút ý niệm đã ăn sâu bén rễ, không cho phép tôi bất kính với cha.

Nhưng lần này tôi thật sự cảm thấy cha sai rồi, hắn thật sự sai rồi! Trong khoảng thời gian này Lục Chấp rõ ràng rất là an tĩnh, tôi còn hy vọng ra vời là chúng tôi có thể có được một chút tha thứ của Lục Chấp.

Nhưng hiện tại, sợ là cái gì cũng không thể vãn hồi.

“Vì sao tao không thể làm như thế, tao chỉ hận lần này không thể giết Lục Chấp!”

“Nếu sai thì vốn dĩ chính là nhà họ Tống sai, là nhà họ Tống nợ Lục Chấp…”

Cha mắng tôi: “Nợ cái rắm! Chẳng lẽ sau khi làm thiếp của phủ Đốc Quân, mày đã quên bản thân họ gì rồi, bắt đầu giúp đỡ người ngoài!”

“Tao không giết hắn thì hắn sẽ giết tao! Mày không thấy Lục Chấp đã làm những gì hay sao? Hắn cưới mày làm thiếp để làm nhục Tống gia, hại mày không thể ở bên cạnh Hứa Quân Sơ, ép cho cha mày mất cả vị trí hội trưởng thương hội, nhà họ Tống thiếu chút nữa là nhà tan cửa nát.”

“Còn có anh trai mày nữa, mày có năng lực thì chữa khỏi chân cho anh trai mày đi!”

Tôi nhìn cha, khẽ cắn môi, gằn từng chữ một: “Có lẽ, cái này gọi là báo ứng!”

Cha trừng mắt, lần đầu tiên đánh tôi.

81.

Tôi thường cảm thấy không khí buồn bã thì cần phải phối hợp với một ngày mưa, chỉ tiếc hôm nay mặt trời rực rỡ sáng sủa.

Tài xế phía trước một lát lại nhìn lén tôi.

Tôi cười trêu chọc: “Lớn như vậy còn bị cha đánh thật là mất mặt quá, bí mật này giúp tôi giữ kỹ ngàn vạn lần đừng nói ra nhé!”

Tài xế gật đầu nói sẽ không nói cho ai.

Tôi nhìn người phía bên ngoài cửa sổ, bỗng nhiên rất muốn nói chuyện cùng với Hứa Quân Sơ hoặc Lê Âm.

Hiện tại tôi đã trở nên rất kiên cường, thế mà không khóc.

Kết quả tôi chỉ có thể kiên trì đến khi còn lại một mình mình.

Ở trong phòng ôm lấy hộp nhạc đã hỏng trên bàn trang điểm, bé gái nhỏ phía trên làm như thế nào cũng bất động, âm nhạc làm thế nào cũng không phát ra.

Tôi đã tức phát khóc từ rất lâu, khóc đến nỗi tự mình cũng cảm thấy mình phiền.

 

Tôi không thay đổi chút nào hết, chỉ là hiện tại tôi không có chỗ để tùy ý phát tiết cảm xúc mà thôi.

82.

Tâm phúc đắc lực nhất dưới trướng tướng quân Tá Đằng bị ám toán.

Thi thể ném ở tổng sự của bọn họ, thành đầu đề tin tức trong vài ngày liền.

Hành động của Lục Chấp rất nhanh, tất cả vị trí quan trọng đều có người của mình, hắn không cho đối thủ bất cứ cơ hội thở dốc nào, cuộc chiến dù trong tối hay ngoài sáng cũng luôn tiến hành.

Cha vẫn luôn gọi tôi trở về, ông ấy yêu cầu tôi trộm một thứ ở chỗ Lục Chấp.

Tôi không muốn biết là cái gì, cũng không muốn trộm, tôi chỉ muốn an an tĩnh tĩnh, giả vờ cái gì cũng không biết, mỗi ngày đi dạo ở quanh hậu viện ngắm hoa.

Thậm chí có đôi khi ra cửa mua một ít báo chí, lại gặp được một người già ủ rũ buồn phiền cũng có thể nghĩ ra một câu chuyện đau thấu tâm can.

Hoặc là thấy một cô gái che mặt đứng trên cầu chờ người yêu trở về cũng có thể khổ sở rơi lệ vì đồng bệnh tương liên. 

Tôi khờ dại mà cho rằng tôi đã thành công trốn chạy.

 

Cho đến khi anh trai tôi gọi điện thoại quát lên với tôi, cha sắp chết rồi sao em còn chưa trở lại!

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo