Bình yên vô sự - Chương 16

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tình yêu của hắn đã sớm bị phá hủy tàn nhẫn và chôn thật sâu từ thời niên thiếu, tất cả những gì hắn nhận được đều là ác ý và lạnh nhạt, nên hắn trả lại cũng chỉ là lạnh nhạt mà thôi.

Tôi đã cho rằng Lê Âm năm đó bò qua lỗ chó gặp hắn đã từng sưởi ấm được hắn.

Tôi còn tưởng rằng, hắn ít nhất cũng có một chút may mắn, người hắn yêu cũng yêu hắn.

Chỉ tiếc, đó chỉ là điều tôi nghĩ mà thôi.

77.

Lê Âm nói chị ấy muốn ra ngoài ngắm nhìn mọi thứ.

Tôi lại đi đến ga tàu hỏa kia.

Tôi thật sự rất ghét, vô cùng ghét sự chia lìa, hiện tại ngay cả cái ga tàu hỏa khiến cho tôi phải trải qua sự chia lìa đó cũng khiến tôi ghét bỏ.

Lê Âm cắt tóc ngắn, ánh mắt kiên định, nụ cười tươi tắn nhẹ nhàng: “Nhiên Nhiên, cả đời này chị đều thỏa hiệp, thỏa hiệp mà bỏ học, thỏa hiệp từ bỏ lý tưởng, thỏa hiệp gả cho Tử Nghiêu, chị đã cho rằng bản thân sớm không có dũng khí bước ra ngoài thế này, hiện tại em nên chúc mừng chị!”

Lê Âm sống không thoải mái lắm, chị ấy ở nhà họ Tống giống như là bị nhốt trong lồng sắt. Anh trai đối với chị ấy càng tốt, chị ấy lại càng áy náy mà không thể chạy khỏi cái lồng sắt kia.

Hiện tại, anh trai tự tay mở lồng sắt ra, khi cá ra khỏi chậu chim bay khỏi lồng, tôi mới phát hiện Lê Âm từ trước tới giờ không phải là dạng phụ nữ giúp chồng dạy con ở khuê phòng, chị ấy có một mảnh không trung của riêng chị ấy để bay lượn. 

“Chị dâu…”

Tôi dừng một chút, lại thay đổi cách xưng hô: “Chị Lê, chị có còn quay lại không?”

Lê Âm vuốt tóc tôi, đôi mắt đỏ hồng: “Nhiên Nhiên, vẫn gọi chị là chị dâu đi! Nhất định sẽ trở về!”

Tôi cố gắng nhịn khóc, nắm chặt tay chị ấy, chuyện Lê Âm đã đồng ý với tôi, nhất định không thay đổi.

Lê Âm buông tay tôi ra, lên xe lửa. Chị ấy không khóc, nhưng tôi đã sớm khóc đến nỗi không thể nói được gì.

Thật ra, tôi và Lê Âm thì tôi lại giống với người phụ nữ tầm thường theo khuôn phép cũ hơn, bị vây tù trong tập tục lễ nghi xưa.

Lê Âm có dũng khí bước ra ngoài, còn tôi vĩnh viễn không thể bước qua, từ trước tới giờ cũng chưa từng muốn bước qua.

Hứa Quân Sơ có hoài bão của anh ấy, Lê Âm có lý tưởng của chị ấy, bọn họ đều đi rồi, mà tôi chỉ muốn bảo vệ một vùng trời của mình, chỉ muốn người tôi yêu thương đều bình yên vô sự.

Trước kia Hứa Quân Sơ từng nói tôi là người không có tiền đồ không có chí khí, không có mơ ước gì, cũng không có mục tiêu rõ ràng.

Khi đó tôi thường hay cố gắng nói lý mà cãi nhau với anh ấy, hiện tại thì thấy đúng là như vậy thật.

78.

Lục Chấp bị thương.

Tôi ngồi ở trong phòng cũng nghe được tiếng động bên ngoài, khi ra ngoài hỏi thì phó quan lại nói không có việc gì.

Không có ai nói, tôi vẫn đi gõ cửa phòng Lục Chấp, đợi nửa ngày sau mới nghe thấy tiếng bước chân chậm chạp của Lục Chấp.

Tôi rõ ràng nghe thấy tiếng bước chân dừng lại ở cửa, hắn lại không mở cửa.

Có lẽ là đang phòng ngừa tôi?

“Lục Chấp, hôm nay tôi đi tiễn Lê Âm!”

Tôi đứng ở ngoài cửa nói chuyện với hắn, cũng không biết hắn có nghe hay nhìn thấy hay không.

“Chị ấy không nói là muốn đi đâu, nhưng chị ấy nói nhất định sẽ trở về.”

Tôi nghe thấy tiếng hít thở của Lục Chấp, tiếng thở này rất hỗn độn.

“Vì sao anh lại không thích Lê Âm chứ!”

Lê Âm rời khỏi hắn, trên thế giới này sẽ không còn có ai đi yêu một người lạnh lùng như Lục Chấp.

Tôi thở dài thật sâu, dùng giọng nói rát nhẹ để nói: “Thật ra tôi hy vọng có một người có thể yêu anh.”

Lục Chấp không mở cửa cho tôi, cũng không nói chuyện với tôi.

Bỏ đi, những lúc như thế này, hắn có lẽ cũng không muốn nhìn thấy con gái của kẻ thù.

“Tôi đi đây, Lục Chấp!”

“Tống Bình Yên.”

Hắn mở cửa, trên đầu còn quấn băng vải, trên cổ cũng có, trên người thì mặc áo sơ mi nên không biết có vết thương hay không.

Nhưng sắc mặt hắn trắng bệch, giống như là mất rất nhiều máu.

Tôi bị dọa sợ, tôi không nghĩ hắn bị thương nặng như thế.

Hắn không phải được gọi là “bất bại tướng quân” hay sao?

Vì sao có thể bị thương thành như vậy?

79.

Tôi bước về phía hắn, nhưng hắn lại không dấu vết mà lui về phía sau để tránh.

Cuối cùng tôi vẫn ngừng ở trước của phòng của hắn không tiến vào.

Hắn nhìn tôi, giống như là đang chờ tôi mở miệng.

Vừa lúc nãy rõ ràng là có rất nhiều lời muốn nói với hắn, nhưng hiện tại một câu cũng không nói được.

Tôi muốn hỏi một chút chuyện giữa hắn và Lê Âm là như thế nào, muốn hỏi một chút tiếp theo hắn định đối phó nhà họ Tống như thế nào, lại muốn hỏi vì sao hắn bị thương thành như thế.

Giằng co một hồi lâu, kết quả là một câu cũng chưa hỏi được.

Tôi nghe thấy tiếng hắn thở dài, hắn nói chậm rãi: “Trở về đi ngủ đi!”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo