Bình yên vô sự - Chương 22

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tá Đằng đã thay đổi đầu mâu, trực tiếp dùng tính mạng của cha mang đến trước mặt Lục Chấp để xin được hợp tác, sau khi Lục Chấp đồng ý, thu tất cả đồng ruộng và bất động sản của nhà họ Tống, cố ý trước mặt toàn bộ người Thượng Hải gióng trống khua chiêng đuổi cha đi!

Lục Chấp chưa bao giờ từ bỏ việc báo thù, hắn cứ từ từ chầm chậm báo thù, không nhanh không vội, tiến hành đâu vào đấy.

96.

Khi soi gương tôi mới cảm thấy được lý do vì sao Đỗ Quyên kinh ngạc. Hóa ra ta đã biến mình thành dáng vẻ giống như quỷ này.

Tôi muốn đầu tiên là chải đầu, lấy ra hộp trang sức cuối cùng lấy cây trâm con bướm ra, nửa ngày mới cầm lấy lược búi tóc lên.

Nếu Hứa Quân Sơ nhìn thấy dáng vẻ này của tôi, nhất định sẽ làm ầm ĩ lên.

Tôi còn đang nghĩ ngợi thì Lục Chấp đến.

Hắn nhìn thấy tôi ngồi dậy hình như còn vui vẻ.

“Tống Bình Yên, hải đường trong viện cũng nở rồi, em có muốn đi xem không?”

Hắn đặt bông hoa cúc non ở trên tủ đầu giường.

Mùi hương rất nhẹ.

Hắn đi tới, cầm lấy cây trâm con bướm ở trên bàn trang điểm, nhẹ nhàng cài lên tóc tôi.

Lục Chấp đứng ở phía sau tôi, từ trong gương không nhìn thấy mặt hắn, hắn vẫn là mặc áo khoác phục. Lục Chấp không thích trang điểm, bộ quần áo này rất hợp với hắn, nhưng tôi vẫn cảm thấy năm đó Lục Chấp đẹp.

“Rất đẹp!” Hắn bỗng nhiên nói.

Tôi không biết hắn đang khen cây trâm, hay là hải đường, hay là tôi, nhưng tôi biết, sắc mặt của tôi bây giờ trắng bệch, hốc mắt sâu xuống, nhất định chỉ có thể miêu tả bằng từ xấu. 

Tôi giơ tay sờ cây trâm, trực tiếp hỏi hắn: “Anh có thể cho tôi về nhà không?”

Hắn khoanh tay đứng im, nửa ngày cũng không trả lời tôi.

Tôi nghĩ là hắn không nghe thấy, lại tăng âm lượng hỏi một lần nữa: “Anh có thể cho tôi về nhà được không?”

Tôi chưa từ bỏ ý định mà xoay người, hắn không có biểu cảm gì mà lui về phía sau một bước, cúi đầu nhìn tôi.

Hắn nói: “Không thể!”

Khi nhận được câu trả lời, tôi lại cười: “Hóa ra cách trừng phạt là khiến cho tôi không thấy người nhà mà chết ở đây.”

“Em không bị bệnh, không chết được.”

Tôi biết, tôi nghe thấy lời bác sĩ nói, vốn là chỉ có hai ba liều thuốc có thể chữa khỏi bệnh cho tôi, nhưng trong lòng tôi bài xích, sốt như thế nào cũng không hạ xuống, mỗi lần uống thuốc xong còn nhổ ra.

Đây không phải là bệnh, là tôi đang tự bế để bảo vệ bản thân.

Nhưng loại bảo vệ này vừa ấu trĩ vừa ngu xuẩn, cho nên phải đối mặt với hiện thực thôi, Tống Bình Yên.

Tôi đứng dậy đi đến trước mặt hắn. Tâm tình của Lục Chấp hôm nay không tệ lắm, cũng bị tôi phá hư mất.

“Hôm nay tôi nhất định phải về nhà, trừ phi anh đánh chết tôi!”

Lục Chấp không có biểu cảm gì trên mặt, nhìn chằm chằm vào tôi, tôi cũng trấn định vẻ mặt mà cùng nhau giằng co với hắn.

Rất nhiều lúc tôi đều suy nghĩ, nghĩ tôi cùng với Lục Chấp nên có mối quan hệ đối lập như thế này, chúng ta là mối quan hệ thù địch, hắn hận tôi, tôi hận hắn, đều hiểu rất rõ ràng.

“Muốn lấy súng không?” Tôi hỏi hắn.

Lục Chấp không nói gì, hắn luôn im lặng như vậy, im lặng, cái gì cũng không nói được với tôi.

Tôi không kiên nhẫn chờ hắn, trực tiếp nhấc chân đi, hắn đột nhiên cầm lấy cánh tay tôi, tôi không tránh thoát, trong lòng lại trầm xuống, cho dù hắn muốn nổ súng bắn tôi, tôi sẽ sợ, nhưng sẽ không phản kháng.

Chỉ đáng tiếc là, tôi không đợi được Hứa Quân Sơ, không nói được với anh ấy là tôi thật sự rất nhớ anh ấy.

Tôi im lặng chờ tại chỗ, thấy hắn đi về phía giá treo quần áo, cầm lấy áo khoác của tôi, lại hướng ra cửa đi.

Tôi phản ứng lại, chẳng lẽ đây là đồng ý?

Tôi đuổi theo vài bước về phía trước vẫn không yên tâm mà dừng lại hỏi hắn: “Là về nhà hay là đi ngắm hoa?”

Hắn ngừng tại chỗ, nhẹ nhàng nói: “Hải đường để ngày mai đi xem.”

Hắn rũ mắt xuống, giống như còn nói thêm câu gì đó rồi mới ra ngoài.

Tôi sửng sốt, rất nhẹ, rất nhạt, giống như là không tồn tại, nhưng tôi vẫn còn nghe được, tôi không hiểu sao mà lại trả lời hắn.

 

Ừ, cùng nhau đi xem đi.

97.

Trong một phòng nhỏ đổ nát, cuối cùng một hẻm nhỏ, bây giờ đang là nhà họ Tống ngày xưa phong cảnh vô hạn. 

Ở đầu hẻm liếc mắt không nhìn thấy gì, tôi do dự thật lâu mới nhấc chân lên, một mạch đi đến cuối hẻm, trước cửa gỗ màu lam, số nhà có khắc 256. Rất lâu trước kia nơi này chính là bất động sản của nhà họ Tống, cha cho người nghèo thuê giá cao.

Nhà số 256 đã từng có một thư sinh nghèo chết, nghe hơi buồn cười một chút, nói là đói đến không chịu nổi mới chọn tự sát, sau đó lại nghe đồn là nhà này có ma. Vì cha muốn yên tâm mới hậu táng thư sinh đó, còn dàn xếp cho người nhà của hắn, nhưng nơi này lại không có ai thuê.

Không nghĩ tới căn nhà này lại trở thành chốn về duy nhất của nhà họ Tống.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo