Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi tôi đi tới, dì ba còn đang dắt chó ra ngoài, vừa nhìn thấy tôi, dì ấy tựa ở cửa cười khẽ.
“Ui da, đây không phải là mợ Hai của Đốc Quân Phủ hay sao? Cơn gió nào thổi ngài tới đây, tới để nhìn cha ngài, hay là tới nhìn xem cha ngài đã chết chưa?”
Dì ấy đứng trên bậu cửa, đầu ngẩng cao nhìn tôi.
“Cút đi, cút về phủ Đốc Quân của mày, làm mợ Hai của mày ấy!”
Trên người dì ấy có mùi thuốc rẻ tiền, hơi sặc mũi, nhưng tôi nhớ rõ dì Ba không hút thuốc lá.
Tôi chào dì ấy một tiếng thì trực tiếp đi vào bên trong, cũng không biết dì ấy mắng thêm câu gì nữa rồi mới dắt chó rời đi.
Trong viện tất cả đều là cỏ hoang. Vào phòng cũng chỉ có mùi hương hôi thối, một chân dẫm vào bùn, phải dùng sức mới có thể nhấc lên.
Không đợi tôi lên tiếng, mẹ bỗng chạy ra, vẻ mặt nôn nóng, vừa nhìn thấy tôi đã túm chặt lấy tay tôi, hoảng loạn nói: “Mau! Mau ngăn Mặc như lại!”
Mạnh Mạc Như là khuê danh của dì Ba.
Mẹ gấp gáp đến nỗi nói không rõ ràng, tôi không rõ tình huống thế nào, chỉ có thể nghe mẹ bảo đuổi theo ra, nhưng sau khi ra khỏi ngõ thì không biết người ở đâu nữa.
Lúc này mọi người mới đuổi tới đây khóc lóc kêu lên không được, cha đã bị Tá Đằng bắt đi rồi, mẹ bị hôn mê, trong mơ hồ thì nghe thấy dì Ba muốn đi cứu cha.
Mẹ đã sớm nói với tôi, Tá Đằng đặt tâm tư lên người dì Ba không chỉ có một ngày hai ngày, lúc này nếu đi chỉ có thể là dữ nhiều lành ít.
Tôi sợ hãi giờ mới phản ứng lại đây là chuyện gì, vội vàng cùng với mẹ ngồi xe đi đến phủ của Tá Đằng, mẹ nắm chặt lấy tay tôi, không ngừng lẩm bẩm thầm thì không có chuyện gì, không có chuyện gì.
Trong ấn tượng của tôi, dì Ba là ương ngạnh ghê gớm nhất, ngày thường rất là vênh váo tự đắc, ai cũng không để trong mắt, nói chuyện cũng ghê gớm. Mẹ không thích dì ấy nhất, vô cùng ghét bỏ diễn xuất của dì ấy, lúc nào cũng ở trước mặt cha mắng dì ấy không hiểu chuyện.
Tôi tưởng rằng dì ấy sẽ đi đầu tiên.
Mẹ quay đầu hỏi tôi: “Mặc Như sẽ không có chuyện gì đúng không?”
Nhìn khuôn mặt xanh xao vàng vọt của mẹ, trong ánh mắt như là đang tìm hy vọng, nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi vén lại tóc bạc lên tai của mẹ, chắc chắn mà nói: “Đúng vậy, sẽ không có chuyện gì đâu!”
97.
Phủ của Tá Đằng thật là uy phong.
Chiếm khu vực tốt nhất của toàn bộ Thượng Hải, ở phòng ở xa hoa nhất, giết hại nhiều người Trung Quốc nhất.
Khi chúng tôi đến nơi thì vừa lúc nhìn thấy đám lính Nhật Bản ném một đồ vật ra, máu me nhầy nhụa.
Mẹ vội chạy qua thì bị bọn lính ngăn lại, mẹ kêu khóc ầm ĩ, nhưng đám người Nhật Bản căn bản là không hiểu mẹ đang nói gì.
Tôi đi qua đống đồ vật kia, chợt dừng chân lại.
Là con chó của dì Ba, toàn thân trắng như tuyết, dì Ba gọi nó là Cát Tường, dì ấy đã từng nuôi rất nhiều chó, nhưng Cát Tường là nhút nhát nhất, bình thường thấy người khác chỉ dám trốn trong ngực của dì Ba.
Con cún nhỏ có đôi mắt đen lại sáng, khi nó tò mò nhìn người khác rất giống như một đứa trẻ con không hiểu thế sự.
Cả người nó đều là máu, trên đầu bị chém một miếng, chân trước còn đang co rút run rẩy. Nó chết rất đau khổ, cặp mắt kia lại chấp nhất nhìn về một hướng.
Tôi tưởng tượng giống như trước kia sờ sờ đầu của Cát Tường, hy vọng nó còn có thể tới cọ lòng bàn tay tôi để lấy lòng, nhưng tôi biết không thể nữa.
Chúng tôi đã tới chậm rồi, khi nhắm mắt lại, thật sự rất đen, rất tối, tối đến nỗi không có một tia hy vọng.
Tôi không có cách nào để không đoán ra chuyện không hay xảy ra với dì Ba, mà tôi có thể nghĩ đến cũng chỉ toàn là những hình ảnh không ổn.
Tôi hoảng loạn rất mong muốn cầu cứu, tôi nên làm gì bây giờ? Tôi còn có thể làm gì? Có ai có thể đến đây cứu dì Ba không?
Tôi nên cầu xin ai bây giờ?
Mẹ đang cầu xin những binh lính Nhật Bản, tôi cũng chạy tới để cầu xin. Dì Ba từ hồi mười lăm tuổi đã gả cho cha, dì ấy còn trẻ như vậy, vừa lúc nãy nàng còn dắt theo Cát Tường nói chuyện với tôi.
Bọn lính bị cầu xin đến nỗi không có kiên nhẫn, giận dữ mắng mỏ rồi đạp tôi ra ngoài, tôi đau đến nỗi cuộn tròn trên mặt đất phun ra một ngụm máu, nửa ngày cũng không bò dậy nổi.
Nhìn thấy mẹ bị tay đấm chân đá mà vẫn túm chặt lấy tay của bọn họ, lần đầu tôi cảm thấy hận.
Hận cha tự gây họa vào người, hận Lục Chấp từng bước từng bước áp bức, hận Tá Đằng tàn bạo bất nhân, hận bản thân mình bất lực.
Vì sao tôi lại vô dụng như thế! Vì sao tôi lại phải là người lựa chọn! Vì sao Nhật Bản có thể làm xằng làm bậy tại Trung Quốc! Vì sao nhà họ Tống sẽ biến thành như vậy! Vì sao tôi không cứu được dì Ba! Vì sao tôi không thể bò dậy nổi!
Vì sao tôi lại không thể bò dậy nổi chứ!
Tôi phát hiện ra bản thân đã sớm nhẫn nại tới cực hạn, tôi còn có ý định buồn cười mà che giấu cái gì, còn có cái kết cục gì bi kịch và trực quan hơn là cái chết đâu.