Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
99.
Tá Đằng cùng mấy quan quân lăng nhục giết hại dì Ba trước mặt cha, khi chúng tôi tìm thấy thi thể của dì ấy, đã sớm không còn nguyên vẹn nữa.
Mọi sự xảy ra đều quá nhanh, tôi thậm chí còn cảm thấy dì Ba còn chưa chết, trong đầu vẫn luôn suy nghĩ, dì ấy sẽ vẫn ôm theo chó, nheo đôi lông mày mắng người.
Mợ ba của nhà họ Tống chính là người phụ nữ lạnh lùng xinh đẹp quả cảm nhất bến Thượng Hải, chẳng qua là dì ấy yêu sai người mà thôi.
100.
Cha trở nên điên điên khùng khùng, khi thì ngồi ở một chỗ không nói gì, khi thì lại nói với không khí cả buổi sáng.
Chúng tôi chỉ biết kết quả, ai cũng không biết rốt cuộc cha là như thế nào trơ mắt nhìn dì Ba chết đi.
Mỗi lần nhìn thấy tôi, vẻ mặt của ông ấy dữ tợn mà chạy tới: “Đây là báo ứng, có phải không? Mày đã nói đây là báo ứng?”
Tôi khóc lóc ôm lấy ông ấy, hết lần này tới lần khác nói với ông ấy, không phải, đây không phải.
Ông ấy hình như không nghe thấy tôi nói chuyện, chỉ biết vừa khóc vừa cười lặp lại, hóa ra đây là báo ứng, hóa ra đây là báo ứng.
Tôi đứng ở tại chỗ nhìn bóng dáng túng quẫn bi thương của ông ấy, lặp lại những lời này, bước đi tập tễnh mà đi vào gian nhà ở cũng đầy vết thương giống thế.
Tôi gọi ông ấy là cha, ông ấy không quay đầu lại để nhìn tôi.
Trong nháy mắt, lệ tràn đầy mắt, tôi ngồi xổm trên mặt đất khóc không thể kiềm chế nổi.
Hóa ra bi kịch là hết vòng này tới vòng khác, vòng đi vòng lại, vĩnh viễn không ngừng.
Mà ở đầm lầy chứa đầy thù hận này, cuối cùng là càng giãy giụa thì hãm đến càng sâu.
101.
Mẹ nói là sợ cha không thoát ra được.
Tôi đã nhớ rõ cha đã từng nói, trên đời khó chữa nhất là bệnh trong lòng, hết thuốc chữa nhất là bệnh nghèo, cho nên ông ấy mới cần phải kiếm rất nhiều tiền.
Nhưng hiện giờ ông ấy không có tiền, cũng không có người, hoành hành ngang ngược nửa đời người, giờ lại bị người ngoài châm chọc mà sống không bằng chết.
102.
Tôi đi đến trước mặt Lục Chấp, hắn đứng ở đầu hẻm, bình tĩnh nhìn về hướng nào đó, khi tôi nhìn vào ánh mắt hắn, bên môi tái nhợt của hắn mới nhếch lên ý cười.
Cả người hắn, bao gồm cả hắn hiện tại, phảng phất một nụ cười lạnh lẽo cô quạnh.
Tôi bước nhanh đến bên cạnh hắn, liếc mắt mà không nhìn hắn: “Anh có thể dừng chuyện báo thù lại một chút không?”
Từ lúc đầu tăng số người bảo vệ, đến bây giờ mỗi lần Lục Chấp đều đi theo tôi lại đây, hắn đều đứng ở đầu hẻm, không cần biết là chờ bao lâu.
Tôi quá sợ lúc này hắn còn muốn làm gì nhà họ Tống nữa.
Cho dù chuyện của dì Ba không trực tiếp liên quan tới hắn, nhưng tôi vẫn cứ cảm thấy hắn giống như là người thúc đẩy bên ngoài.
Lục Chấp cũng không nói không, cũng không nói có, chỉ là ba phải thế nào cũng được rồi yêu cầu tôi trở về.
Đôi mắt của tôi khóc đến nỗi sưng húp, nếu cứ luôn khóc thì sẽ rất đau, tôi cố gắng cắn răng không để nước mắt tiếp tục rơi xuống.
“Anh vốn là muốn hại cha, chẳng qua là bị dì Ba phá hủy phải không?”
Hắn nhìn vào đôi mắt tôi, tôi cho rằng hắn sẽ không trả lời, nhưng sau một lát, hắn thế mà trả lời “Đúng thế!”
Quả nhiên là như thế!
Tôi đã sớm nói, dù cho tôi thừa nhận nhà họ Tống có lỗi với Lục Chấp, tôi cũng hiểu việc hắn trả thù, hắn đau khổ hắn chịu đựng, nhưng tôi sẽ vẫn hận hắn.
Cho đến khi trở về phủ Đốc Quân, tôi nằm nghiêng ở trên giường, góc độ này có thể vẫn nhìn thấy hộp nhạc cùng với cây trâm hình con bướm trên bàn, rốt cuộc vẫn nói ra.
“Tôi bắt đầu hận anh rồi!”
Tôi ích kỷ mà tìm thấy một điểm dừng chân cho cảm xúc của mình.
Quá hận, chỉ là tôi không biết bắt đầu hận từ đâu, bắt đầu hận từ ai.
Lục Chấp đứng yên ở mép giường của tôi rất lâu, cuối cùng tôi có thể cả thấy hắn kéo chăn cho tôi, có lẽ hắn cho là tôi đã ngủ rồi, mới chạm chạm vào đôi mắt tôi.
“Có thể đừng chạm vào tôi được không!”
Tay hắn dừng lại, sau khi chạm vào ánh mắt của tôi thì mí mắt rũ xuống, nhưng hắn vẫn vô cùng bình tĩnh mà thu tay lại, chỉ là hơi mất tự nhiên mà đặt bên cạnh người.
Tôi nhắm mắt lại, không nhìn hắn nữa, cũng không biết khi nào thì hắn đi.
Ngày hôm sau, hoa ở mép giường bỗng nhiên đổi lại thành hoa hải đường.
Trong lòng tôi buồn bực đến nỗi muốn ném hoa xuống, nhưng nghĩ lại.
Hoa thì có tội gì đâu!
103
Anh trai đi làm bốc vác ở bến tàu.
Tôi đứng ở nơi xa nhìn xem, anh ấy mặc áo vải ngắn, đầu vai đè nặng hai bao tải đất, ép tới nỗi anh ấy thở phì phò từng hơi một, cái chân bị thương khó có thể chống đỡ lực, anh ấy chỉ có thể nghiêng thân mình, bước từng bước gian nan.
Phía sau còn có quan trông coi đang thúc giục, mỗi người đi qua anh ấy đều sẽ cố ý phát ra tiếng cười nhạo trêu chọc, tôi không nghe thấy họ nói gì khó nghe, tuy sắc mặc của anh trai khó coi, nhưng cái gì cũng không nói lại.