Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
149.
Tá Đằng cuối cùng cũng chết.
Phủ đốc quân bị hủy hoàn toàn.
Khi tôi tỉnh lại, chỉ có thể ngậm miệng há mồm, không thể phát ra một tiếng nào, trên cổ cũng quấn băng vải thật dày.
Lê Âm đưa tôi đi thăm cha.
Cha đang nằm trên giường, hơi thở thoi thóp, mẹ ghé vào mép giường của ông ấy, Lục Chấp đứng ở phía xa, sắc mặt tái nhợt.
Bác sĩ lắc đầu nói thẳng cho chúng tôi biết không cứu nổi, còn có gì muốn nói thì nhanh nói.
Nhưng tôi một câu cũng không nói nên lời, một câu cũng không nói được!
Trước khi anh trai đi tôi cũng không thể nói được một câu.
Cha! Cha! Cha!
Miệng tôi há to, nhưng lại không phát ra tiếng nào.
Cha!
Làm sao bây giờ? Tôi nên làm cái gì bây giờ?
Tôi quỳ gối bên cạnh giường của cha, xé rách băng vải trên cổ, ngay cả tiếng khóc cũng không thể phát ra được.
Để tôi nói đi! Để tôi nói chuyện đi!
“Con gái à, đừng khóc nữa!”
Cha vuốt đầu tôi, cái tay của ông ấy tuy bị Tá Đằng chặt hết ngón tay rồi, nhưng lòng bàn tay vẫn ấm áp như cũ.
Ông ấy lấy ra từ trong túi khăn tay dính đầy máu, tôi nhận, sau khi mở ra là đôi hoa tai ngọc phỉ thúy kia.
“Sinh nhật vui vẻ!”
Cha… là đi đưa quà sinh nhật cho tôi…
Vì sao có thể đối xử với tôi như vậy!
Vì sao?
Dựa vào cái gì!
Vì sao có thể đối xử với tôi như vậy chứ!
Mẹ ghé vào bên cạnh người cha, khóc lóc bảo ông ấy đừng rời khỏi mình, cha dỗ dành mẹ bảo mẹ đừng khóc, cho dù khổ sở cũng đừng khóc nữa.
Cha thở dài, nói cho chúng tôi biết có lúc ông ấy không biết gì, cũng có lúc cũng tỉnh táo vô cùng, ông ấy rất sợ hãi, ngày nào cũng sợ hãi.
“Tôi sợ nhất chính là những tội nghiệt tôi đã làm đều báo ứng lên người bà và các con”
Có lẽ cha đã sớm biết sai, chỉ là không dám thừa nhận, cũng sợ phải chấp nhận, khi bi kịch xảy ra ở trên người bản thân mình là vô cùng khổ sở, đến nỗi tự giam cầm mình trong nhà thù của bản thân, trở nên điên khùng.
Nhưng cho dù điên khùng, thì mỗi khi đêm xuống, sợ đến nỗi nằm mơ thấy, cũng đã… cái gì cũng không thể nào thay đổi được.
Cha đột nhiên phản ứng lại, hoảng sợ mà tìm kiếm gì đó, hắn tìm kiếm ở mép giường, vươn tay về phía Lục Chấp, giống như người chết đuối giãy giụa trong khoảnh khắc cuối cùng.
“Lục Chấp, Lục Chấp!”
Lục Chấp lạnh mặt đến gần, cha nắm lấy tay hắn, dùng sức nuốt nước bọt, nghẹn ngào nói câu cuối cùng, kiên trì hỏi hắn.
“Nếu… nếu hiện tại tôi xin lỗi cậu… vì cha mẹ cậu… cậu có thể…”
Trong đôi mắt vẩn đục của cha có nước mắt chảy xuống, ông ấy mở to đôi mắt: “Cậu có thể… tha thứ cho ta không? Có thể tha thứ cho ta không?”
Ông ấy cố hết sức để bám vào cánh tay của Lục Chấp, cầu xin hắn, dùng một hơi cuối cùng vì bản thân mình, cũng vì cuộc đời mình tìm một lối thoát.
Môi Lục Chấp trắng bệch, hắn hờ hững đối diện với cha, đối mặt với ánh mắt bi thương thống thiết, hắn nhắm mắt lại, há mồm mấy lần, cuối cùng vẫn tàn nhẫn mà nói.
“Không thể, tôi vĩnh viễn không thể.”
Nhận được câu trả lời, cha thở một hơi cuối cùng, khoanh tay ngã xuống mép giường, đôi mắt tuyệt vọng mở to, chết không nhắm mắt.
Lục Chấp nhẹ nhàng vuốt tay lên đôi mắt cha, hắn vẫn trầm mặc như vậy, chỉ có đôi tay đã thu lại bên người hiện giờ không ngừng run rẩy, phải tự nắm lấy tay của mình mới có thể bình tĩnh lại.
Đến giây phút cuối cùng, cha vẫn không thể cầu xin được sự tha thứ.
Cuối cùng, tôi vẫn không thể nói lời từ biệt với hai người yêu thương tôi nhất…
150.
Ở trong địa ngục A Tì vô danh, tôi đã không ngừng sám hối, tôi cầu xin bọn họ.
Cho tôi một cơ hội, bố thí cho tôi một cơ hội đi!
Cho dù là dùng bất cứ giá nào, được không?
Có thể cho tôi gặp lại những người tôi yêu một lần.
Tôi nguyện dâng lên một phần máu thịt, đúc một cây cầu có thể nối âm với dương.
Cho tôi nắm tay của bọn họ, trịnh trọng nói một hồi, nói ra câu tôi vẫn luôn muốn nói.
“Hẹn gặp lại!”
Nguyện cầu sau này sẽ còn gặp lại
151.
Tôi luôn mơ thấy cùng một cơn ác mộng.
Trong đó, có vô số đôi tay dính đầy máu tươi xé rách tôi, bọn họ ở bên tai tôi khóc lóc rên rỉ, kể ra những nỗi khổ sở của bọn họ, cầu xin tôi giúp bọn họ chạy trốn.
Nhưng mà tôi lại không có chút sức lực nào.
Cùng là người bị vây hãm ở thế gian hồng trần, không lối thoát, làm gì có ai có thể cứu được ai chứ!
152.
Lục Chấp nằm viện hơn nửa tháng.
Nghe nói hắn đã sớm bị thương từ mấy năm trước, một mảnh đạn bị găm ở gần trái tim, lúc này phổi bị thương nên có ảnh hưởng. Bác sĩ vốn là muốn lấy viên đạn trong cơ thể của hắn ra, nhưng kỹ thuật có hạn, giải phẫu có khả năng thất bại quá cao, hắn từ chối.
Tôi chỉ đi thăm hắn một lần.
Một khuôn mặt trắng bệch, nằm trên giường, lông mi cong cong che cặp mắt đạm mạc kia, quả thực không nhận ra Lục Đốc Quân mà người người chỉ nhìn thôi đã thấy sợ.
Trên cổ của hắn là mặt dây ẩn ẩn trong áo, tôi vươn tay, cuối cùng vẫn thu trở về.
Tôi cũng không biết bản thân mình đang sợ gì.