Bình yên vô sự - Chương 34

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

153.

Đôi mắt của mẹ càng ngày càng không tốt.

Mẹ đã đồng ý với cha là không khóc nữa, nhưng bình thường vẫn thương tâm, khi tình cảm trỗi dậy trong lòng, khó mà nhịn được.

Mẹ còn an ủi tôi, nói mắt không sáng nhưng tâm sáng.

154.

Sau khi Lục Chấp xuất viện hình như còn bận bịu hơn cả lúc trước, lần trước đi Bắc Bình hơn hai tháng liền, tôi còn tưởng rằng hắn không quay lại nữa.

Nhưng hắn vẫn thường nhờ Mã phó quan mang về cho tôi đủ thứ đồ kỳ lạ, lần trước là kính vạn hoa, lần này là kính viễn vọng.

Mã phó quan hỏi tôi có gì muốn gửi cho Lục đốc quân không, lần nào tôi cũng nói là không có. 

155.

Lục Chấp trả lại khu đất tổ của nhà họ Tống cho tôi.

Tôi vốn muốn hỏi hắn là vì sao, nhưng hắn đã sớm ra ngoài, nói là nhận được nhiệm vụ.

Tôi mang theo khế nhà và khế đất đi tìm mẹ, nói cho mẹ, chúng tôi có thể về nhà rồi.

Mẹ ngẩn ngơ một lát, người không vui mừng giống như trong tưởng tượng của tôi, ngược lại còn rất ưu tư, chỉ nói, ở ngõ nhỏ này cũng khá tốt.

Tôi biết, mẹ cũng sợ, mẹ sợ tội của nhà họ Tống còn chưa chuộc xong, mẹ sợ người tiếp theo sẽ là tôi.

Thật ra, tôi làm sao lại không sợ đâu.

Tôi lấy khế nhà và khế đất, vẫn là cùng với mẹ ở trong ngõ nhỏ.

156.

Mùa xuân năm nay, tôi đi qua con phố kia, cuối cùng cũng dừng lại nhà cũ của nhà họ Tống.

Cây lê đường rất sai hoa, nhưng cỏ dại ở bên gốc cây đã cao đến bắp chân của tôi rồi.

Trở về nằm ở ghế mây trong sân để ngắm hoa, nhìn lại mọi thứ, tôi mơ hồ tưởng tượng.

Đã bao lâu rồi.

Vì sao cỏ đã cao đến vậy rồi?

157.

Mẹ nói muốn trước khi đôi mắt hoàn toàn bị mù, phải nhìn thấy cuộc sống tốt lên mới được.

Tôi nắm tay mẹ, giống như cha nắm tay mẹ đi đường, một bước chờ một bước đi, chậm rì rì.

Mẹ nói tôi không phải chờ mẹ, tôi cười nói tôi thích.

Lại không biết, đôi mắt nhìn về phía trước của cả hai mẹ con đều đẫm nước rồi.

Thời gian trôi qua thật chậm, người ở lại trong đầu, khắc lại trong lòng, cũng không biết bao lâu mới có thể thật sự tiêu tan.

158.

Năm tháng qua đi, xuân đi thu tới.

Tôi nằm trên ghế mây, thò đầu ngón tay đếm từng ngày, nghĩ, đây đã là năm thứ tư rồi.

159.

Năm nay vừa mới vào thu mà trời đã lạnh, gió thổi giống như là đã rét đậm.

Họng của tôi không tốt, nhiệt độ vừa hạ đã đau như kim châm rồi. 

Lúc đầu tôi làm viên chức nhỏ ở hiệu buôn Tây, ngược lại không có lúc nào rảnh rỗi, lúc trước vẫn luôn chọn làm việc ở ngân hàng, cảm thấy việc vặt rất nhiều.

Sau khi tan làm thì về chỗ của mẹ, chị dâu đang ngồi gói hoành thánh, ăn một chén ra mồ hôi lại ăn vạ đòi ngủ với mẹ.

Nhưng mẹ vẫn luôn không muốn giữ tôi qua đêm, muốn đuổi tôi trở về.

Mẹ vẫn giữ tư tưởng cũ, cảm thấy tôi là con gái đã gả chồng.

Khi tôi ra cửa, Lê Âm muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn hỏi tôi: “Nhiên Nhiên, có phải em vẫn còn chờ Hứa Quân Sơ không?” 

Tôi đã quên không biết đã bao lâu rồi không nghe thấy người khác nhắc đến cái tên này. Kể từ khi Hứa Quân Sơ đi rồi, tôi chưa bao giờ nhắc đến anh ấy, mọi người cũng đều hiểu rõ trong lòng mà không nói ở trước mặt tôi.

Tôi cúi đầu đi xuống cầu thang, há miệng còn thở ra khói, nói đúng thế.

Anh ấy đã bảo tôi chờ, tôi không đổi ý thì anh ấy cũng không thể.

Lê Âm không nói gì nữa, chỉ nhìn tôi khổ sở, thay tôi vén tóc mái, thở dài thúc giục: “Trở về đi, ngoài trời lạnh!”

160.

Phủ Đốc Quân vẫn quạnh quẽ như trước.

Bình thường có một người theo tôi, sau khi chín người hầu lúc trước ở chung đã bị Tá Đằng giết hại, trong lòng tôi luôn cảm thấy không thoải mái. Tôi nói với Lục Chấp là không muốn để người khác phải hầu hạ nữa, Lục Chấp cũng đồng ý, chỉ chừa lại lão ma ma lúc trước.

Nhưng năm nay lão ma ma kia cũng đi rồi, lúc bà ấy đi Lục Chấp cũng không ở nhà, bà ấy lôi kéo tay tôi nói vài lời, nói làm tôi ở bên Lục Chấp.

Bà ấy nắm chặt lấy tay tôi: “Thằng bé cứng đầu đáng thương, không có ai thương hắn!”

Tôi muốn nói gì đó, nhưng vừa quay đầu thì bà ấy đã an tĩnh mà đi rồi.

Sau khi bà ấy đi rồi, toàn bộ đốc quân phủ thường xuyên chỉ có một mình tôi.

161.

Vào tháng Hai, cơ thể của Lục Chấp đã thực sự không chống đỡ nổi. Lúc đầu uống thuốc Tây, sau đó lại uống thuốc đông y, mùi thuốc sắc cũng ngày càng khó ngửi.

Thật ra, rõ ràng nhất là sắc mặt của Lục Chấp luôn luôn tái nhợt.

Tôi trộm hỏi Mã phó quan, bệnh này của hắn có thể trị tận gốc hay không, vẻ mặt của Mã phó quan đau khổ rồi nói, chỉ có thể giải phẫu.

Tôi nhịn hết lần này đến lần khác, cảm thấy việc này không liên quan gì đến tôi, mỗi ngày lại ở trong đầu nháp đi nháp lại nói một vạn lần.

Cuối cùng trên bàn ăn vẫn cứ mở miệng.

Lục Chấp nhìn chằm chằm tôi một hồi lâu, sau đó rời đi ánh mắt bảo tôi nghiêm túc ăn cơm.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo