Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
172.
Lại đến mùa thu.
Một năm này thật gian nan.
Nghĩ kỹ lại, năm nào cũng gian nan, mà hết năm này qua năm khác tôi đều đã chịu đựng được rồi.
173.
Lê Âm đi Nam Kinh một chuyến, mang về cho tôi tin tức về bác Hứa.
Bác Hứa tham gia vào chương trình cải cách giáo dục, chủ trương là khi học tập những kiến thức ngoại lai cũng có thể dùng đạo lý của luận ngữ, chọn theo người tốt, sửa người không tốt.
Ông ấy đề xướng việc nêu cao văn hóa Trung Quốc, cũng tiếp thu phát triển thêm những sự vật mới.
Bác Hứa tận sức với nghề dạy học, lại một lần nữa tìm ra con đường của bản thân ông ấy.
173.
Tuy mẹ không nhìn thấy gì, nhưng mẹ ở chung với hàng xóm rất tốt, thường xuyên cùng làm việc nhà, cùng làm rau dưa, ngày qua ngày rất nhẹ nhàng.
Nhớ rõ trước kia nàng luôn chê bai những người đàn bà phố thường thô bỉ, những người đó cũng luôn cười nhạo mẹ là cố làm ra vẻ, nếu không phải nói lâu ngày sinh ra tình cảm, họ đã thật sự trở thành chị em tốt có thể nói chuyện trên trời dưới đất.
Đúng rồi, tháng này tiền lương của tôi tăng, nhiều gấp đôi so với người khác.
174.
Tôi phát hiện ra, mỗi lần tôi cảm thấy thoáng an ổn một chút sẽ có một chuyện gì đó không tốt xảy ra.
Dẫn tới cho dù là chuyện gì thì tôi cũng ôm lấy ý tưởng xấu nhất để đối mặt.
Càng lâu, càng thấy mệt.
Cho nên tôi tự khuyên nhủ bản thân nên nghĩ thoáng một chút, khuyên người khuyên mình đều nói vậy.
Nhưng mà, hiện tại đã thật sự chậm rãi tốt lên rồi, không phải hay sao?
175.
Tôi học hầm canh gà cho Lục Chấp, lúc trước tôi nấu cái gì cũng thất bại, Lê Âm nói cái này là dễ nhất.
Tôi dựa theo cách làm dần dần từ từ, còn bỏ thêm cả đẳng sâm và kỷ tử, không lười biếng chút nào mà trông lửa cẩn thận.
Lê Âm cười tôi không cần phải nghiêm túc như vậy, nhưng tôi đã hạ quyết tâm, quyết tâm phải nấu một chén canh cho Lục Chấp, một chén canh có thể uống được do tôi tự nấu.
Tôi ngồi trông ba giờ liền, không thất bại, tôi nếm, Lê Âm cũng nếm, là thật sự uống được.
Cuối cùng, khi mang canh vào phòng thì không ngờ Lục Chấp không ở đó.
176.
Tôi tìm khắp nơi ở phủ Đốc Quân, lại đi tìm Mã phó quan, Mã phó quan lập tức phái người ra ngoài, ta còn đi đến ngõ nhỏ, đi đến mộ của cha mẹ Lục Chấp, đi quán cơm, đi quán trà, đi bến tàu.
Tôi không thể nghĩ ra được Lục Chấp còn có thể đi đâu nữa.
Hắn căn bản cũng không đi đượcnơi nào, tôi tìm khắp mọi nơi, khắp mọi nơi.
Trong đầu tự nhiên nghĩ đến.
Lục Chấp nhất định phải được uống canh do tôi nấu, huống chi lạnh rồi thì không uống được nữa.
177.
Tôi đứng ở trên đường cái nối liền không dứt, không biết còn có thể đi hướng nào.
Tôi rất sợ hắn cứ như vậy chết đi, tôi rất sợ hắn cũng chết đi như vậy.
Nhưng tôi làm sao cũng không nghĩ được, cuối cùng tôi lại tìm thấy hắn ở nhà họ Tống.
178.
Trời sắp tối rồi.
Hắn ngồi ở viện trước kia, mặc một bộ quân phục màu xanh lục, dựa vào ghế dài, nhìn cây lê đường.
Tôi hoảng hốt mà đi qua đó, thật sự không hiểu sao, hắn giống như là đã khỏe lên hoàn toàn, nét mặt tỏa sáng, sự cứng cỏi và thần khí trong ánh mắt đều đã trở lại toàn bộ.
Chỉ là trong khoảng thời gian này hắn gầy đi nhiều quá, cảm giác là vẫn thon gầy như cũ, môi cũng khô ráo tái nhợt.
Khi hắn quay đầu nhìn thấy tôi, cũng không ngoài ý muốn, ngược lại vỗ vỗ vị trí bên cạnh, nhẹ nhàng chậm rãi hỏi:
“Tới đây ngồi không?”
Hắn cười với tôi, ánh hoàng hôn chiếu lên khuôn mặt hắn, trong ánh mắt đầy ánh sáng, ấm áp lóa mắt, nụ cười sáng ngời, khiến cho người khác không thể rời mắt mà nhìn.
Ánh mắt, biểu cảm đều dịu dàng như thế, căn bản không nhìn thấy hắn là một người lạnh nhạt như bình thường.
Tôi bỗng nhiên ngây cả người.
Hậu tri hậu giác mà nghĩ, có lẽ Lục Chấp bản thân hắn chính là một người dịu dàng như thế.
178.
Tôi cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi tôi không ngồi ở trong viện này.
Đối diện với phòng chứa củi, phía trước phòng chất củi có giếng nước cũ, còn có bậc thang bằng đá, nơi tôi ngồi đến nỗi tê cả chân để nhìn Lục Chấp làm việc.
Tôi thường cùng với bọn trẻ con đá cầu nhảy dây ở chỗ này.
Tất cả đều quen thuộc như vậy, lại xa xăm giống như chuyện từ kiếp trước.
Cây lê đường bên kia bị gió thổi rơi xuống rất nhiều lá khô.
Trong cái gió lành lạnh tịch liêu, Lục Chấp và tôi đều ngồi yên ở đó, chúng tôi không nói gì với nhau, càng giống như là không dám phá hư sự yên tĩnh giờ phút này.
“Đang nghĩ gì?” Tôi hỏi hắn.
Lục Chấp vươn tay, cái gì cũng chưa sờ đến lại thu tay về.
“Tôi đã suy nghĩ, trước kia rất lâu có người hỏi tôi có đau hay không.”
Gió lạnh quá, không biết lúc nào đã thổi đỏ cả mắt.
Hắn khẽ nâng hàm dưới lên, đón gió, ánh mắt dừng lại thật lâu trên cây, trong ánh mắt giống như đang hồi ức cái gì đó, rồi hắn nức nở nói: “Hiện tại, tôi muốn trả lời em ấy…”
“Đau, đau lắm, rất đau”