Bình yên vô sự - Chương 35

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

162.

Sức khoẻ của Lục Chấp càng ngày càng suy sụp, thương càng thêm thương, khổ càng thêm khổ, uống thuốc bao nhiêu cũng không có hiệu quả.

Hắn bắt đầu dần dần chuyển giao quân quyền, tất cả đều giao cho Mã phó quan.

Năm nay Tiểu Mã cũng tham gia quân đội, chớp mắt đã thành thiếu niên, tuổi tác đã đến mười bốn mười lăm tuổi, thân thể cũng cao lên, lúc đi còn tới gặp Lục Chấp một lần, tôi nhớ rõ lời nói của hắn, người hắn sùng bái nhất chính là Lục Chấp.

Hắn rốt cuộc hướng về Lục Chấp thực hiện đúng nghi lễ quân đội mà không lộ vẻ khiếp sợ, Lục Chấp cũng thực hiện nghi lễ với hắn.

Hai người giống như sự gặp gỡ của hai thời đại.

Mã phó quan ở một bên đỏ mắt mà hỏi: “Rốt cuộc mày là con ai?”

Tiểu Mã nghiêm túc một hồi rồi trả lời: “Đương nhiên là con của Trung Quốc.”

Thật hiếm khi trong phủ Đốc Quân có chút tiếng cười.

163.

Sau khi Mã phó quan tiếp quản sự vụ, Lục Chấp thanh nhàn hơn rất nhiều, sau khi dưỡng một chút thời gian, nhìn cũng tốt hơn một chút. Khi có mực tốt thì ở trong phòng luyện chữ.

Thi thoảng chỉ đứng trong viện.

Khi Lục Chấp không ở nhà tôi đều về nhà ăn cơm cùng với mẹ và chị dâu. Khi hắn ở nhà thì tôi cũng ngại mà mặc kệ hắn một mình.

Nhưng tôi đúng là không có thiên phú nấu ăn, lại không thể nào để một người bệnh như hắn nấu, kết quả là mỗi ngày tôi cũng không biết bản thân mình ăn cái gì, mà hắn thì ăn vẫn ngon miệng.

Cho đến một ngày, bản thân tôi vì ăn đồ ăn do mình nấu mà bị đau dạ dày, suốt đêm phải đi bệnh viện tiếp nước, Lục Chấp mới ý thức được là đồ ăn có vấn đề.

Tôi không tưởng tượng được mà hỏi hắn, những đồ ăn đó ăn ngon không?

Lục Chấp gật gật đầu với tôi, nói cũng được.

Sau đó tôi lại hỏi Mã phó quan, có phải Lục Chấp không có vị giác hay không, Mã phó quan nghe xong thì cười một hồi lâu mới nói, chỉ sợ là dù tôi làm ra cái gì thì Lục Chấp cũng cảm thấy ngon.

Tôi lập tức lại câm lặng, không trả lời được.

Cảm thấy như tôi trốn tránh lâu đến nỗi đã thành thói quen.

164.

Mắt của mẹ tôi đã hoàn toàn mù rồi.

Mẹ vẫn luôn nói không có việc gì, không có việc gì, vẫn tốt, vẫn tốt.

Tôi thật sự không thích nghe hai câu này.

165.

Hôm nay đề bút, viết lá thư thứ chín trăm cho Hứa Quân Sơ, mấy năm nay viết càng ngày càng ít.

Có lẽ cảm thấy những điều nên chịu đều đã chịu xong rồi, không còn gì có thể khiến tôi suy sụp nữa.

Nhớ rõ trong lá thư lần trước tôi còn viết cho Hứa Quân Sơ: Anh nói xem, rốt cuộc người ta sống là vì cái gì?

Phong thư này tôi lại trả lời bản thân mình, chắc là sống đều vì tồn tại đi.

Cuối cùng tôi còn đề bút viết mười chữ.

Quân khả như sơ kiến, an nhiên diệc vô dạng

(Nếu người gặp lần đầu, bình yên cũng vô sự)

Đáng tiếc, tôi không gửi đi được.

166.

Đêm hôm trước Lục Chấp phun ra máu, khi đưa vào bệnh viện thì suýt chút nữa đã không cứu được.

Tôi ngồi bên cạnh giường bệnh của hắn, nhìn hai mắt hắn nhắm chặt, khi trong miệng hắn nói mơ gọi cha mẹ, tôi bỗng nhiên cũng cảm thấy khổ sở.

Muốn chạm vào cái trán của hắn, nhưng nghĩ tới nghĩ lui lại từ bỏ.

167.

Có thể Lục Chấp sẽ chết.

Tôi không biết nên dùng cảm xúc nào để đối mặt với cái chết của Lục Chấp.

Khổ sở ư? Vui sướng ư? Hay là tiếc nuối?

Mỗi ngày hắn đều đau đến nỗi bật dậy giữa đêm, càng ngày càng trở nên tiều tụy, hắn thường dựa vào giường lau cây súng không lúc nào rời khỏi người, cả ngày không nói được mấy câu.

Tử khí trầm trầm, dáng vẻ giống như dầu hết đèn tắt.

Tôi không chịu nổi mà vọt vào hỏi hắn: “Anh cũng không muốn chết đúng không, vậy thì đi làm phẫu thuật, không thử thì làm sao biết được.”

Hắn quay đầu nhìn tôi, trong ánh mắt thế mà lại sáng lấp lánh: “Cũng tốt!”

169.

Mẹ nói với tôi, có lẽ Lục Chấp cũng có tội phải chuộc, sống chết là chuyện bình thường, nhưng đối với người như Lục Chấp, không chết ở trên chiến trường là điều tiếc nuối nhất.

Tôi hỏi mẹ có hận Lục Chấp hay không?

Mẹ lại hỏi tôi có từng hận hắn không.

 

Tôi suy nghĩ nửa ngày, mới từ từ nói: “Đã từng hận!”

170.

Tôi thật sự đã từng hận Lục Chấp.

Khi hắn đánh gãy chân của anh trai, khi hắn từng bước ép sát làm nhà họ Tống phá sản, khi hắn ở phía sau màn gián tiếp hại chết dì Ba, khi hắn không từ thủ đoạn muốn đẩy cha và anh trai vào chỗ chết, khi hắn không làm cha nhắm mắt trước khi ông ấy chết.

Cả khi hắn cưới tôi làm vợ hai, hại tôi không thể cùng Hứa Quân Sơ ở bên nhau, tôi đều hận hắn.

Nhưng tất cả những nỗi hận đó, theo thời gian, theo chiến tranh, theo sinh mệnh của Lục Chấp trôi đi, dần dần cũng chỉ giống như dòng cát trôi qua.

Rốt cuộc, cả cuộc đời của hắn là do nhà họ Tống phá hoại trước.

171.

Càng ngày bệnh của Lục Chấp càng nghiêm trọng, thậm chí có lúc nằm ở trên giường, giống như là muốn chết.

Tôi nắm lấy tay bảo hắn chờ một chút, chờ một chút, nhưng bản thân tôi cũng không biết hắn đang đợi cái gì, mà tôi lại bảo hắn đợi cái gì.

Khi Lục Chấp tỉnh lại, vẫn giơ tay ra để lau nước mắt cho tôi, cười nói:

“Khóc cái gì, em khóc vì tôi làm gì?”

 

Đúng vậy, tôi khóc vì Lục Chấp làm gì?

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo