Bình yên vô sự - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

36.

“Nhiên Nhiên, phải làm gì với Tử Nghiêu bây giờ?”

Lê Âm đang khóc.

Tôi nghĩ chị ấy là thật lòng khóc vì anh trai tôi, mặc dù chị ấy không yêu anh trai.

Nhưng chị ấy rất rõ ràng, anh ấy yêu chị rất nhiều.

Anh trai tôi là một người xấu, học được mười phần những khuyết điểm của cha tôi, chỉ có một điều không giống là anh ấy không cưới nhiều vợ như cha.

Anh ấy chỉ cưới duy nhất Lê Âm thôi.

Cho dù nhiều năm như thế Lê Âm không muốn sinh con, anh trai tôi cũng nghe theo chị ấy, hơn nữa anh ấy cũng không cho người khác đề cập tới, ai nhắc tới anh ấy cũng đều trở mặt.

Anh trai bảo vệ Lê Âm giống như bảo bối.

Mặc dù bảo bối này từ trước tới giờ chưa từng thích anh ấy, thậm chí còn đã từng oán hận anh ấy. 

Lê Âm hỏi tôi nên làm gì, thật ra tôi lại muốn nhờ Lê Âm giúp đỡ.

Chị ấy và Lục Chấp đã từng là người yêu.

Hơn nữa, khi nghe thấy tên chị ấy Lục Chấp đã có phản ứng, những người khác không thể ra vào Lục gia, Lê Âm lại vào được.

Có rất nhiều điều đặc biệt, trong lòng Lục Chấp vẫn có Lê Âm

Lục Chấp không lấy vợ, trong phủ của hắn chỉ có một vợ Hai tốt mã dẻ cùi, giống như là cố ý để lại vị trí Lục phu nhân cho ai đó.

Tôi đoán là vị trí đó dành cho Lê Âm.

37.

Lê Âm sau khi nghe tôi suy luận, ngẩn ra một hồi.

Ngay sau đó thì im lặng một lúc lâu.

Chị ấy hỏi tôi: “Em muốn chị làm gì?”

Tôi nói khiến họng quá đau, nên chỉ đơn giản rõ ràng tóm tắt nói cho chị ấy nghe.

Có thể đi cầu xin Lục Chấp hay không.

Cái gì chúng tôi cũng không cần, chỉ cần có thể giữ lại tính mạng của cha và anh trai tôi là được.

Trên mặt Lê Âm vẫn còn nước mắt, chị ấy nhìn tôi, muốn nói lại thôi.

Tôi biết, đây là cơ hội duy nhất của nhà họ Tống.

Tôi cũng biết, tôi căn bản không có tư cách nhờ Lê Âm cầu tình cho nhà họ Tống.

Năm đó là chị ấy bị ép gả cho anh trai tôi.

Hiện tại chị ấy hoàn toàn có thể từ bỏ không quan tâm gì đến nhà họ Tống, đi tìm Lục Chấp quay lại với hắn.

Nhưng Lê Âm đỏ mắt, giọng nói khàn khàn trả lời một tiếng “Được!”

Cái tiếng “Được” này rất quen thuộc.

Năm đó cha của Lê Âm sinh bệnh, anh trai tôi bôn ba khắp nơi, xong việc chị ấy cũng trả lời đại ca một tiếng “Được”

Kể từ đó, chị ấy trở thành chị dâu danh chính ngôn thuận của tôi.

38.

Thế giới loài người này đều là ân oán

Ân là duyên.

Oán cũng là duyên.

Ân oán gắn bó, không biết là phúc hay họa…

39.

Tôi ở trong phòng nhìn trần nhà trống rỗng.

Chờ trong tuyệt vọng.

Thời gian càng trôi qua, tôi càng cảm thấy ý nghĩ của bản thân thực sự kỳ lạ.

Lục Chấp sẽ yêu thích Lê Âm đến nỗi sẵn sàng từ bỏ không báo thù nữa hay sao?

Ký ức vụn vặt dệt nên Lục Chấp năm ấy.

Trong mắt hắn tràn ngập hy vọng, bởi vì hắn nói, hắn muốn báo thù.

40.

Cuối cùng tôi cũng không chờ được Lê Âm.

Mà chờ được Lục Chấp.

41.

Thất bại, đúng không?

Tôi cùng hắn nhìn nhau.

Biểu cảm của Lục Chấp vẫn giống như lúc trước, vừa lạnh lùng vừa nhạt nhẽo, hắn hỏi tôi:

“Không phải là em muốn gặp Lê Âm hay sao?”

Hắn thấy tôi không nói lời nào, nên đi về hướng cái tủ ở đầu giường, từ trong túi lấy ra hai viên kẹo đặt lên trên, trầm mặc.

“Tống Bình Yên.” Hắn gọi tên tôi.

Đôi mắt tôi yên lặng nhìn hắn, mũi đau nhức.

 

“Tôi nhất định sẽ tự tay giết Tống Côn và Tống Tử Nghiêu, nhất định không có ngoại lệ.”

42.

Lục Chấp nhất định không có ngoại lệ khiến cho tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

Tôi bắt đầu lo lắng hãi hùng đến nỗi ngủ không yên giấc.

Tôi sợ một ngày nào đó tỉnh ngủ, sẽ nghe được tin tức cha và anh trai tôi chết.

Chịu đừng hết ngày này sang ngày khác, kết quả là tôi lăn ra ốm trước.

43.

Bác sĩ nói cơ thể tôi vốn dĩ bị lạnh, mấy ngày trước lại bị tổn thương do giá rét, hơn nữa mấy ngày gần đây cả ngày đều ưu tư, trong ngoài đều không ổn, dẫn tới khí huyết đi ngược chiều, thân mình suy yếu.

Dù sao cũng nói rất nhiều, tôi lại lười nghe.

Cuối cùng cũng kê đơn thuốc tây cho tôi, khi truyền nước tôi vẫn luôn không thuận theo, ném hết đồ vật rồi trùm chăn.

Tôi cũng cảm thấy mình rất vô lý.

Tôi sớm đã không phải là đại tiểu thư nhà họ Tông ngoan ngoãn nghe lời, hiện tại tôi chỉ là một thiếp thất ăn nhờ ở đậu ở nhà họ Lục mà thôi.

Đám người hầu nha hoàn ở bên cạnh khuyên bảo: “Mợ Hai, Mợ Hai”

“Tôi xốc chăn lên quát bọn họ: “Không được gọi tôi là mợ Hai!”

Bọn họ nhìn nhau, hậm hực cúi đầu.

Tôi vừa mới định xin lỗi, Lục Chấp tiến vào từ bên ngoài, tôi lại một lần nữa trùm chăn.

Nghe được đoạn đối thoại giữa hắn và bác sĩ, bác sĩ nói lên tình hình của tôi.

Lúc Chấp hỏi có thể không tiêm hay không, chỉ cần uống thuốc, bác sĩ nói có thể uống thuốc rồi quan sát xem.

 

Bên ngoài đột nhiên an tĩnh.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo