Bình yên vô sự - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Có vẻ là tất cả mọi người đã ra ngoài, nhưng tôi có thể cảm thấy Lục Chấp còn chưa đi.

Tôi che mặt trong chăn, tiếng hít thở và tim đập của bản thân đều vô cùng rõ ràng.

“Dậy nào, uống thuốc!”

Là giọng nói lạnh như băng của Lục Chấp.

“Uống thuốc đi, tôi sẽ cho em về nhà!”

Tôi đột nhiên xốc chăn lên, hỏi hắn có phải là thật không.

Hắn gật đầu, đưa thuốc và nước cho tôi, cũng dặn dò: “Ba ngày nữa, tôi đưa em về.”

Tôi nghĩ Lục Chấp sẽ không nói dối.

Nhưng tôi lại cảm thấy hắn không có lòng tốt như vậy.

Nhưng tôi thật sự rất nhớ nhà, ngày nào cũng nhớ.

44.

Lục Chấp tự mình đưa tôi đến cửa nhà họ Tống.

Cha và mẹ ra ngoài đón tôi, cha một câu hai câu đều gọi Lục Đốc Quân, kêu đến nóng rực.

Lục Chấp mặc kệ ông ấy, nói ba ngày nữa sẽ qua đón tôi, sau đó lên xe rời đi.

Chỉ để lại khói xe ô tô tiêu sái.

Cha hừ lạnh một tiếng, thay đổi vẻ mặt giống như lật bàn tay rồi kêu tôi vào nhà.

45.

Ngoài dự đoán, nhà họ Tống không đến mức tệ như tôi nghĩ.

Tôi vội vã đi thăm anh trai.

Cha lại nói có chuyện muốn nói với tôi, nhìn thấy mẹ ở bên cạnh khóc không thành tiếng, tôi tự cảm thấy có chuyện gì đó không tốt.

Quả nhiên, đã có bản án của anh trai rồi, là tù chung thân.

Nhưng mà bị hoãn chấp hành, ba ngày nữa.

Trách không được…

Cha hỏi tôi: “Con có cảm thấy Lục Chấp sẽ giữ lại tính mạng cho anh con không?”

Tôi nói: “Không.”

Cha chậm rãi nhắm mắt.

Tôi không biết cha đã từng sám hối bao giờ chưa, nhưng hiện tại sự thật là, tất cả những chuyện xấu ông ấy đã từng làm đều đang báo ứng trên người chúng tôi.

“Thằng chó Lục Chấp này! Quả thực không giữ lại đường sống cho người khác!”

Mẹ cũng ở bên cạnh khóc lóc kể lể những điều Lục Chấp làm rất quá đáng.

Tôi không nói chuyện.

Hoặc cũng có thể là tôi không biết nói gì hơn.

46.

Tôi tìm mọi cách để gặp Hứa Quân Sơ một lần.

Anh ấy quả thực giống như đổi thành người khác, tóc lòa xòa trên trán, bết dính mồ hôi, mắt thì thâm quầng.

Hứa Quân Sơ là người rất để ý đến bề ngoài của mình.

Cho dù là đi đến nhà ăn, anh ấy cũng sẽ mặc đồ Tây, có thắt nơ.

Nhưng hiện tại, anh ấy hoàn toàn không có dáng vẻ trước kia, ôm tôi rồi khóc lóc một trận.

Tôi không biết anh ấy đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ cảm thấy anh ấy giống một đứa trẻ nhỏ bị kinh sợ, tôi chỉ có thể ôm anh ấy và an ủi.

Thật lâu sau, tôi mới nghe anh ấy vừa khóc vừa nói.

Mẹ của Hứa Quân Sơ thắt cổ tự sát rồi.

47.

Hóa ra hơn một tháng này bên ngoài đã sớm xảy ra những chuyện thay đổi long trời lở đất.

Bất tri bất giác, chiến tranh đã bắt đầu, thành phố dự bị vì “Paris Phương Đông" cũng không thể tránh được khói lửa chiến tranh.

Trong cục diện hỗn loạn, cha Hứa không thể hiểu được mà bị gán tội chó săn Hán gian.

Sự tức giận của mọi người không biết là bắt đầu từ đâu, người nhà họ hứa bỗng nhiên thành chuột chạy qua đường.

Cha Hứa từ lúc bắt đàu thì cũng cố gắng giải thích, nhưng cuối cùng vẫn phải bất đắc dĩ mà đóng cửa.

Mặc dù như thế, cũng không thể tránh khỏi sự đáng sợ của ngôn từ.

 

Những lời nhục mạ khó nghe đã khiến cho người phụ nữ có khí chất cao quý kia, ngồi đàn dương cầm suốt một buổi trưa, đã lựa chọn cách chết ngu xuẩn nhất cũng thảm thiết nhất để chứng minh sự trong sạch của chồng, cũng giữ lại cho bản thân mình sự thanh tịnh. 

48.

Hứa Quân Sơ ôm tôi nói: “Tống Bình Yên, kể từ bây giờ anh không còn mẹ nữa rồi…”

Hứa Quân Sơ khóc.

Tôi cũng khóc theo anh ấy.

Tôi ôm chặt anh ấy, muốn dùng độ ấm trên người tôi làm cho anh ấy ấm áp hơn một chút: “Chúng ta cùng nhau đối mặt được không, cùng nhau đối mặt, cùng nhau đối mặt…”

Mà thật ra tôi căn bản không biết đi đối mặt như thế nào.

Không thể phủ nhận được, tôi là một người vô cùng yếu đuối.

Tôi không thể nào chấp nhận bất cứ một cái chết nào.

49.

Thời gian ba ngày, tôi đã dùng hết hai ngày.

Hầu như tất cả thời gian tôi đều ở bên cạnh anh trai, nghe anh ấy mắng chửi người khác.

Anh ấy mắng những chú bác họ hàng của nhà họ Tống, mắng những công tử cùng chơi với anh ấy, ngày ngày kêu huynh gọi đệ, mắng bọn họ là một lũ nịnh nọt, vong ân phụ nghĩa.

Đúng vậy, đúng là có rất nhiều người vì lấy lòng Lục Chấp mà rời xa nhà họ Tống, thậm chí còn có người cố ý chèn ép nhà họ Tống rồi đến trước mặt Lục Chấp tranh công.

Hiện giờ có thể không bỏ đá xuống giếng đối với nhà họ Tống đã coi như không tồi rồi. 

Anh trai mắng những lời vừa dơ bẩn vừa khó nghe, khó thở thì đập phá đồ vật.

 

Nhưng anh ấy mắng tàn nhẫn nhất độc ác nhất vẫn là Lục Chấp.

Có đôi khi vừa mắng đã hận không thể mang dao đi tìm Lục Chấp liều mạng, chỉ có Lê Âm khiến cho anh ấy bình tĩnh lại.

Khi thấy Lê Âm tiến vào anh ấy không nói nữa, ngồi ở đầu giường, quay đầu đi cũng không nhìn chị ấy.

 

Điều này thật sự khác thường.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo