Boss Mèo Lại Lẻn Lên Giường Tôi - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1
 
Mẹ mèo từ nhỏ đã giáo dục tôi: lớn lên là phải thành tinh cho ra hồn.
 
Lúc còn bé tôi tin sái cổ, cứ thế lớn lên.
 
Tôi cứ nghĩ đó là cái cớ để mẹ khỏi mua nhà, vì sau này tôi sẽ biến thành yêu tinh mà.
 
Mà mẹ tôi là một con mèo tam hoa, một con mèo tam hoa ngoài cái đẹp ra thì chẳng có tích sự gì khác.
 
Tôi ngậm một con cá nhỏ, quen thuộc như về nhà, chui vào cái hộp xốp rách nát sâu trong ngõ hẻm.
 
Đó chính là “nhà” của chúng tôi – dột nước như cái sàng.
 
Sau khi cai sữa, mẹ tôi lập tức quăng tôi ra ngoài cửa.
 
Bà ấy nói với tôi: “Đa Đa à, con nỡ lòng nào để mẹ xinh đẹp thế này phải đi ăn xin ngoài đường không?”
 
“Đa Đa trông rất có cảm giác an toàn đấy.”
 
“Đa Đa giỏi thật đấy.”
 
Từ cái kiểu thao túng tâm lý từ nhỏ của bà, lối sống “ăn xin” ấy cứ thế ăn sâu vào tôi đến tận bây giờ.
 
Mỗi tối tôi đi lang thang cửa sau xin ăn, nhậu nhẹt no nê, còn mang theo ít đồ ăn thừa về biếu mẹ đẹp.
 
Nhưng hôm nay, trong cái hộp xốp ấy, bà tam hoa xinh đẹp kia đã biến mất. Trong nhà chỉ còn lại một mảnh giấy.
 
“Đa Đa, con đã lớn rồi, mẹ phải rời đi. Căn nhà này mẹ để lại cho con, con hãy sống tốt nhé. Đừng nhớ mẹ, mẹ yêu con.”
 
Tôi còn chưa trưởng thành hẳn cơ mà! Căn nhà vẫn đầy ắp mùi pheromone của mèo cái, tôi tin nổi mẹ tôi không!
 
Bà tam hoa dâ m đãng kia! Dám đội nón xanh cho bố tôi – người mà tôi chưa từng gặp mặt!
 
Đừng hòng!
 
Tôi lại chẳng phải loại mèo theo truyền thống gì! Bố kế thì có thể thay đổi vô số, nhưng mẹ chỉ có một.
 
Muốn vứt bỏ tôi để đi tìm đàn ông? Cửa sau cũng không có!
 
2
 
Mùa xuân ở thành phố C lúc nào cũng đi kèm với mưa. Tôi cẩn thận hít hà không khí, ngửi mùi pheromone còn sót lại chưa bị mưa cuốn trôi.
 
Dựa vào chút mùi tích tụ còn lại, tôi theo một con mèo cam nhiệt tình và ba con chó đất dẫn đường.
 
Chạy như bay mấy chục cây số, cuối cùng cũng đến được trường đua ngựa Bạch Yển ngoài ngoại ô thành phố vào buổi chiều.
 
Vừa bước vào trường đua, tôi đã ngẩn người. Đúng là nhà giàu, vệ sinh làm sạch bong luôn, chẳng còn lấy một tí mùi nào.
 
Mùi pheromone đã bị mấy cô lao công chăm chỉ dọn sạch sẽ. Tôi chỉ có thể mò mẫm lung tung, xem có con vật nhiệt tình nào lạc đàn không, tốt bụng chỉ đường cho tôi.
 
Tìm một vòng, mấy con vật nhỏ nhiệt tình thì không thấy, nhưng lại gặp mấy con vật to nhiệt tình.
 
Trong chuồng ngựa, con ngựa huyết bảo mặt đầy vết cào xước bảo tôi: sáng nay nó thấy một con mèo tam hoa cùng với một người đàn ông đeo kính lên một chiếc xe có đầu giống như “xe của nữ thần”.
 
Đồ ngựa đất! Ngay cả Rolls-Royce mà mày cũng không biết, còn nữ thần gì nữa? Biết xe rồi thì còn tìm gì khó nữa?
 
Tôi lập tức dừng vó, phóng thẳng đến bãi đỗ xe. Con tam hoa tệ hại kia bỏ rơi tôi đi tìm đàn ông thì thôi, đằng này còn tìm được đàn ông giàu có!
 
Bả ở biệt thự, ngồi xe sang, còn tôi ở hộp xốp! Chó không nhịn được, mèo càng không nhịn nổi!
 
Tôi hớt hải chạy đến bãi đỗ xe, mới phát hiện ra nguyên lai tôi cũng chỉ là một con mèo đất. Trước mặt tôi là cả một hàng Rolls-Royce…
 
Nhà giàu thì Rolls-Royce cũng đậu chung một chỗ à?
 
Tôi lần lượt ngửi dọc hàng xe sang, phát hiện ngoài mùi tiền bạc nồng nặc ra thì chẳng có mùi gì khác.
 
Thôi đành chờ chủ xe quay lại vậy.
 
Tôi tùy tiện chọn một chiếc, nhảy lên nóc xe nằm phơi nắng, vừa chờ người vừa thư giãn.
 
3
 
Từ chiều đợi đến tận tối, tôi đã loại trừ bốn chiếc xe không đeo kính, xấu xí, hói đầu hoặc có phụ nữ ngồi trong.
 
Bãi đỗ xe chỉ còn lại đúng một chiếc cuối cùng.
 
Ánh hoàng hôn rải xuống trường đua, phủ lên người đàn ông đang thong thả bước tới một tầng ánh sáng vàng óng như lớp lụa mỏng.
 
Tôi nheo mắt quan sát anh ta. Đôi mắt đen sâu, kính gọng đen, mặc bộ đồ thể thao màu đen.
 
Khuôn mặt lại khá đẹp, da trắng, sống mũi cao thẳng. Dù là mắt một mí nhưng hẹp dài và sâu thẳm, phối với bộ đồ đen khiến anh ta toát lên vẻ khó gần.
 
Mẹ tôi thích kiểu này sao? Tổng tài lạnh lùng bá đạo yêu thích tôi sao?
 
Thấy anh ta mở cửa xe ngồi vào, tôi chẳng kịp suy nghĩ kỹ, lập tức nhảy theo vào trong xe.
 
Chấp nhận vậy đi, dù sao anh ta cũng chẳng phải kiểu hói đầu hay xấu xí.
 
Dù anh ta mặc đồ hơi lạnh lùng, nhưng cởi ra thì cũng như ai, miễn mặt đẹp là được.
 
Vào trong xe, tôi liếc quanh một vòng, không thấy mẹ tôi đâu. Chẳng lẽ bà ấy đã được đưa đi trước rồi?
 
“Ơ, em làm gì vậy? Xuống đi, tôi sắp đóng cửa rồi.”  
 
Giọng anh ta vừa mở miệng đã dịu dàng, hoàn toàn không khớp với vẻ ngoài lạnh lùng.
 
Hóa ra là con hổ giấy.
 
Tôi ghé sát ngửi anh ta một trận. Ừm, chắc anh ta vừa tắm xong, dưới mùi xà phòng tắm thơm mát vẫn bị khứu giác nhạy bén của tôi bắt được một tia mùi đặc trưng của động vật nhỏ.
 
Hừ, tiểu tử dù bị xà phòng che lấp nhưng mùi này chắc chắn là của mẹ tôi!
 
Ngươi chính là bố kế của tôi!
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo