Boss Mèo Lại Lẻn Lên Giường Tôi - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
4
 
“Meo~” [Bố kế]
 
Tôi ngồi ngay ngắn, nén giọng kêu gọi bố, ai ngờ bố kế lại trực tiếp bế tôi ném xuống xe.
 
“Xuống đi, tôi sắp về rồi.”
 
??
 
Tôi vội vàng nhảy trở lại. Tôi hiểu rồi, con người không phân biệt bằng mùi, tôi và mẹ tôi trông cũng chẳng giống nhau đến mức đó.
 
Tôi vội vàng bắt chước đúng kiểu mẹ tôi: vểnh mông, nheo mắt, liếm liếm chân tay.
 
Đây là tuyệt chiêu truyền thống của mẹ tôi, dùng để mê hoặc đàn ông đến ch ết đi sống lại.
 
Mấy năm nay mẹ tôi dựa vào chiêu này, mê hoặc biết bao nhiêu mèo hoang non nớt.
 
Nhưng bố kế lại nhíu mày: “Tang Tiêu, đừng làm vậy, em đi tìm chủ của em đi.”
 
Tang Tiêu?
 
Cái gì Tang Tiêu?! Gọi tôi à?
 
Tôi rõ ràng là một tiểu mi mi đáng yêu mê hoặc mà!
 
“Meo meo meo.” [Bố kế, chờ đã, tôi còn chiêu khác nữa.]
 
Nằm nghiêng, duỗi chân, liếm liếm bàn chân.
 
Thế nào, thấy đôi chân ngọc thon dài của tôi chưa?
 
“Nói thật là tôi không thích nuôi mèo lắm.” Bố kế có sắc mặt kỳ quái, lại ném tôi xuống xe, lần nữa khéo léo từ chối.
 
“Em đi đi, tôi đóng cửa đây.”
 
“Meo!” [Đợi đã!]
 
Tôi sốt ruột, lập tức nhảy lên bụng bố kế. Nếu không thể dựa vào nhan sắc, thì chỉ còn cách dùng thực lực thôi.
 
Tôi giẫm vai, giẫm cổ, giẫm bụng, mệt đến hổn hển. Thủ đoạn này tôi luyện mấy chục năm, mẹ tôi còn khen hay lắm.
 
“Cái bụng của em thật nặng.”
 
“Tôi thật sự không thích mèo lắm.”
 
“Thôi được rồi được rồi, đừng giẫm nữa, em có muốn về nhà với tôi không?”
 
“Meo.” [Muốn.]
 
“Quyết định rồi chứ?”
 
“Meo.” [Tất nhiên rồi.]

5
 
Tôi thành công theo bố kế về trang viên sang trọng của anh.
 
Về đến nhà mới, tôi mới phát hiện mẹ tôi không có ở đây. Bố kế tên là U Văn Bá, 28 tuổi, một gã thành công độc thân vừa đẹp trai vừa giàu có lại rất rảnh rỗi.
 
Sở thích của anh ta rất rộng, trong đó thích nhất là nuôi động vật.
 
Đúng là vậy, trong nhà anh ta nuôi một đống heo chó bò cừu. Mùi hôi thối mà tôi ngửi được chính là từ con heo kia.
 
Biết được sự thật, tôi chỉ do dự một giây, liền quyết định ở lại trước. Nơi này có biệt thự, có đồ ăn ngon, có soái ca, tôi ngốc mới đi.
 
Mẹ thì tùy tiện tìm sau cũng được.
 
Nhưng kim chủ ba khó tìm lắm, kim chủ ba vừa soái vừa giàu thì càng là một trong vạn.
 
Những ngày tháng được bao dưỡng sung sướng, cuối cùng cũng đến lượt tôi.
 
Trong nhà này ngoài tôi ra đều là một đám chưa khai trí, mỗi ngày chỉ biết ăn ngủ ị, chẳng biết gì khác.
 
Còn tôi thì khác hẳn.
 
Tôi là Nữu Hỗ Lộc Ngư Đa Đa, tôi là tấm chăn nhỏ ấm áp của U Văn Bá.
 
Mẹ tôi từ nhỏ đã dạy: mèo biết nũng nịu thì mới có số tốt. Tôi rất chăm chỉ dính lấy U Văn Bá, lúc nào cũng dính dính hôn hôn.
 
U Văn Bá về nhà, tôi chạy ra đón.
 
U Văn Bá làm việc, tôi ngồi bên cạnh lặng lẽ bầu bạn.
 
Chủ trương là anh đi đâu tôi đi đó, anh ngủ trên giường thì tôi tuyệt đối không nằm dưới sàn.
 
Nhờ nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi, chưa đầy một tháng, tôi đã từ con mèo mới bị ghẻ lạnh nhất nhà, nhảy vọt thành hoàng miêu chính cung.
 
Đời mèo viên mãn.


6
 
Sau khi quen với cuộc sống an nhàn, tôi cuối cùng cũng hiểu câu “từ xa xỉ trở về tiết kiệm là khó”. Ngày trước dù hộp xốp dột nước tôi cũng ngủ ngon, giờ lại bị con heo kia làm phiền đến mức không ngủ nổi.
 
Chuồng heo cách nhà tôi khá xa, nhưng mùi quá nặng.
 
Tôi càng nghĩ càng bực, bò dậy đi đánh con heo một trận.
 
“Ụ… ”
 
Vừa đánh tôi vừa nôn, mùi hôi quá nồng, cay cả mắt, tay cũng thấm mùi luôn.
 
Nhưng loại heo chưa khai trí này nhớ ăn không nhớ đánh, vừa đánh xong là lại tiếp tục phá hoại, ngay cả cái gò đất nhỏ cũng bị nó húc thành hố chỗ này hố chỗ kia.
 
Nếu cứ thế này tiếp tục, tôi vừa rửa tay vừa đưa mắt nhìn về phía biệt thự phía sau của U Văn Bá.
 
Trang viên này chia thành hai phần trước sau. Phía trước là khu tiếp khách và khu sinh hoạt của động vật, phía sau là khu sinh hoạt riêng của U Văn Bá, có hàng rào ngăn cách không cho chúng tôi qua.
 
Hàng rào có thể chặn được chúng, nhưng không chặn được tôi.
 
Tôi khéo léo chui qua hàng rào. Bên kia hàng rào, hoa vẫn tươi, cỏ vẫn non, đất cũng không còn lồi lõm, ngay cả không khí cũng trong lành hơn nhiều.
 
Tôi ngửi theo mùi đi đến phòng ngủ của U Văn Bá.
 
Chui vào chăn của anh, cuối cùng tôi cũng ngủ được một giấc ngon.
 
Quả nhiên giấc ngủ vẫn phải ngủ cùng soái ca mới thơm.
 
7
 
Ánh bình minh vừa ló dạng.
 
U Văn Bá bế tôi từ trên giường dậy: “Tang Tiêu, sao em lại chạy vào đây?”
 
“Meo?”
 
Tôi mơ màng mở mắt, bất ngờ rơi thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm. Tóc đen thường ngày của U Văn Bá lúc này rối bù như tổ quạ, cả người trông non nớt hơn, dễ thương c hết đi được.
 
Chỉ một cái nhìn đã khiến tôi ngừng thở, suýt nữa thì không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chột dạ cúi đầu xuống.
 
Cúi đầu một cái, càng không chịu được!
 
Anh ta lại ngủ khỏa thân!
 
Lúc này người đàn ông trên giường thân dáng cường tráng, đường nét cơ bắp rõ ràng. Ánh nắng ban mai rơi trên người anh, ngay cả lồng ngực cũng theo nhịp thở mà lên xuống.
 
Tôi bất giác nuốt nước bọt.
 
Trong tai chỉ còn tiếng tim mình đập thình thịch.
 
Tim đập nhanh quá, kiểu này… thật sự rất muốn.
 
“Ừ? Còn chưa tỉnh à? Ngoan một chút đi.”
 
“Nói mau, sao lại chui vào đây?” Giọng U Văn Bá mang theo chút lười biếng gợi cảm vừa ngủ dậy.
 
Rõ ràng anh ta không nhận ra mình lúc này quyến rũ đến mức nào. Tôi vội quay đầu đi không dám nhìn, trong lòng cứ lẩm bẩm phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn.
 
“Tôi biết em đang chột dạ phải không? Không dám nhìn tôi à?” U Văn Bá đặt tôi trở lại giường, mạnh tay xoa xoa đầu tôi.
 
Ai dám nhìn chứ? Tôi sợ mình không kiềm được sẽ chảy máu mũi.
 
Tôi vùi đầu vào chăn, im thin thít không lên tiếng.
 
Thấy tôi nhát thế, U Văn Bá vỗ vỗ mông tôi, đứng dậy mặc quần áo: “Làm bộ nhát gan gì, lại không đánh em đâu.”
 
Anh ta đứng bên giường sột soạt mặc quần áo. Tôi chỉ cảm thấy chỗ mông vừa bị anh vỗ như bị lửa đốt, một luồng nóng lan thẳng lên đỉnh đầu, đốt đến mức tôi hoa mắt chóng mặt.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo