11
Đêm xuống, tôi về chuồng mèo, vẫn mất ngủ như cũ.
Tôi phải đi xem anh có ăn vải thiều không. Nghĩ vậy, tôi bước theo ánh trăng đến phòng U Văn Bá.
Lạ thật, hôm nay trong phòng anh vẫn sáng đèn.
Cửa sổ để một khe hở, vừa đủ tôi chui qua.
U Văn Bá nửa dựa nửa ngồi trên giường đọc sách. Ánh đèn rơi xuống cặp kính gọng vàng, khiến anh càng thêm vài phần phong nhã.
Thật soái!
Tôi nhẹ nhàng nhảy lên giường, vùi vào lòng anh cọ cọ.
Hôm nay ngoài mùi xà phòng tắm quen thuộc, còn thoang thoảng mùi thuốc. Chẳng lẽ anh bị bệnh?
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, sắc mặt anh đỏ tươi, môi đỏ mọng.
U Văn Bá thấy tôi nhìn mình thì cởi kính ra, đặt sách xuống, dịu dàng ôm tôi vào ngực, cúi xuống ngửi ngửi.
Mũi anh khẽ lướt qua má tôi, nhẹ như lông vũ, khiến tôi thấy ngứa ngáy.
Cổ ngứa, tim cũng ngứa.
“Tang Tiêu, em dùng loại xà phòng tắm gì vậy? Thơm quá.” Nói xong anh còn vùi đầu sâu hơn vào cổ tôi, hít một hơi thật sâu.
Tôi bị anh hít đến nóng ran người, một ngọn lửa lao thẳng xuống bụng dưới.
Hít xong, anh hài lòng ôm chặt tôi, tắt đèn đi ngủ.
Tôi lại không ngủ được. Anh châm lửa xong rồi ngủ luôn thế này?
Tôi nhắm mắt khuyên mình bình tĩnh, biết đâu anh thật sự bị bệnh, không thể làm vậy lần nữa.
Nhưng vừa nhắm mắt, giác quan lại càng nhạy bén hơn. Da thịt chạm nhau, hơi ấm của anh không ngừng truyền sang, như lửa cháy lan trong cơ thể tôi.
Đệt! Bình tĩnh cái đầu!
Ngủ nhanh thế này mà còn nửa điểm bệnh tật nào!
Tôi lật người, cưỡi lên anh.
Triều dâng sóng cuộn, như vạn mã phi bôn.
Đợi khi triều rút, U Văn Bá ánh mắt mơ màng, giọng khàn khàn: “Em là… ai…”
Tôi cúi xuống cắn lấy môi anh, nuốt hết những lời anh muốn nói vào bụng.
Trăng lạnh treo cao, đêm dài man mác, lại là một vòng khoái lạc mới.
12
Sáng sớm.
Gió xuân từ cửa sổ thổi vào, mang theo một chút se lạnh.
Chăn đâu rồi? Tôi mơ màng trườn người về phía U Văn Bá.
Nhưng bên cạnh lại trống không.
Tôi mở mắt nhìn ra, U Văn Bá đang ngồi thẳng lưng, sắc mặt phức tạp, chăm chú nhìn những vết đỏ nhỏ trên ngực mình.
Xong đời! Tối qua tôi không kiềm chế được, quá hăng hái rồi!
Tôi chột dạ bò lại gần, cọ cọ vào eo anh.
U Văn Bá bế tôi lên, nhìn thẳng vào mắt tôi.
Ánh nắng ấm áp từ ngoài cửa sổ chiếu vào, phản chiếu một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt đen của anh: “Tang Tiêu… tối qua em… phải không…”
Tim tôi như có chuông báo động vang lên, lập tức mở to mắt giả vờ ngây thơ, cố gắng làm ra vẻ như một con mèo ngu ngốc.
Sau một khoảng im lặng dài, U Văn Bá lắc lắc đầu: “Tôi đang nghĩ gì vậy… sao có thể chứ…”
Anh xoa xoa đầu tôi để an ủi, rồi đứng dậy đi rửa mặt.
Tôi thầm thở phào một hơi, xem ra sau này phải dịu dàng hơn, không thể thô bạo với anh như vậy nữa.
Mấy ngày sau tôi đều rất dịu dàng, cố gắng không để lại dấu vết.
Hôm nay anh có bạn đến nhà chơi.
“Ồ, nhìn cái miệng anh kìa, chắc bị cô nào cắn đấy nhỉ.”
“Anh sao mà hốc hác thế này.”
Nhậm Thần là bạn thân của U Văn Bá, vừa gặp mặt đã bắt đầu châm chọc anh.
Tôi ngẩng đầu nhìn cái quầng thâm dưới mắt U Văn Bá, đâu có hốc hác gì, chỉ là ngủ ít thôi, chứ khỏe lắm.
“Gần đây tôi toàn mơ những giấc mơ kỳ quặc.” U Văn Bá có chút uể oải gật đầu.
Sau đó anh kể sơ qua tình hình mấy đêm vừa rồi cho Nhậm Thần nghe.
Tôi nghe xong liền vùi đầu vào lòng U Văn Bá. Chuyện này làm sao mà nói ra được chứ.
Nhậm Thần cười gian xảo, chỉ vào vết hôn trên cổ U Văn Bá: “Tôi thấy nhà anh sợ là có hồ ly tinh nhập rồi.”
U Văn Bá lắc đầu, bế tôi lên: “Con này tính không?”
Nhậm Thần nhìn tôi bộ dạng ngoan ngoãn: “Con mèo nhà anh… nhìn cũng không giống lắm…”
“Nhưng chuyện này quả thật hơi quái dị. Tôi biết một vị cao nhân, hay là anh đi hỏi xem sao?”
Chiều hôm đó, U Văn Bá liền cùng Nhậm Thần đi mời cao nhân.
Tôi sống bao nhiêu năm nay chưa từng gặp cao nhân nào.
Ban đầu tôi định thu đồ chạy mất, nhưng lại tiếc cái cuộc sống vinh hoa phú quý ở đây. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định chờ họ đến rồi trốn xa một chút, lén nhìn. Nếu thật sự là cao thủ lợi hại, dù ở xa tôi cũng chắc chắn chạy nhanh hơn.
13
Tối muộn một chút, U Văn Bá dẫn một người phụ nữ lớn tuổi mặc áo choàng vàng về nhà.
U Văn Bá đối với bà ta cực kỳ cung kính, miệng liên tục gọi “Lịch đại sư”.
Tôi trốn ngoài cửa nhà, từ xa nhìn. Lịch đại sư vào phòng ngủ của U Văn Bá, đốt hương rồi nhảy một điệu van.
Tôi xem nửa ngày chẳng thấy gì lạ, liền lén lút chui vào phòng, trốn sau lưng U Văn Bá.
Khiêu vũ xong, Lịch đại sư lấy từ trong túi ra một mã QR màu xanh và một sợi dây đỏ: “Đây là dây trói linh Lí Sơn, anh treo nó ở đầu giường, đảm bảo tà khí kia không dám đến nữa.”
Tôi giơ tay sờ sợi dây đỏ, chẳng cảm nhận được gì cả.
“Tang Tiêu, cái này không được sờ.” U Văn Bá thấy vậy, vội bế tôi lên.
“Meo.” [Chàng trai trẻ, anh hình như bị lừa rồi]
Tôi nhìn anh đầy thông cảm.
U Văn Bá xin lỗi đại sư, lấy điện thoại quét mã.
“Alipay nhận một vạn tám nghìn nhân dân tệ.”
Giọng nữ máy móc vang lên, Lịch đại sư hài lòng rời đi.
Đêm khuya, U Văn Bá chạy bộ xong, bế tôi cùng vào phòng ngủ.
Trên giường, U Văn Bá hai tay nâng mặt tôi: “Tang Tiêu, tối nay em phải trông chừng cho tôi nghe chưa, trông tốt thì mai tôi cho em ăn thêm.”
“Meo.” [Trông cái gì? Tôi trông chính tôi à?]
Nhìn quầng thâm dưới mắt U Văn Bá vẫn chưa tan, tôi mềm lòng. Thôi được rồi, mấy ngày nay anh cũng vất vả, tối nay cho anh nghỉ ngơi.
Tối đó tôi nằm quay lưng ôm anh ngủ đến mức cát cũng tan.