8
Tôi cảm thấy mình xong đời rồi.
Dù U Văn Bá chỉ nói miệng cảnh cáo một câu, chứ không thật sự làm gì tôi.
Nhưng tôi lại càng ngày càng không ổn. Mỗi lần nhìn thấy anh từ ngoài cửa bước vào là tôi cứ nghĩ mãi về anh.
Vất vả lắm mới mong anh về nhà, tôi lại nhịn không được mà trốn đi.
Trước đây tôi còn dám nhảy múa trên người anh, mặt đỏ tim đập. Giờ chỉ cần nhìn anh thôi là tim tôi đã đập thình thịch, toàn thân nóng ran.
“Tang Tiêu, rốt cuộc em bị sao vậy? Mấy ngày nay em cứ tránh tôi.”
“Ưm~”
U Văn Bá không biết từ đâu xuất hiện, ôm lấy đầu tôi rồi cọ cọ một trận.
Tôi đỏ bừng cả người.
Từ trước đầu tôi đã chui sâu vào tim anh, lúc này đầu kề đầu, anh lại nhìn tôi bằng ánh mắt sâu thẳm đầy tình tứ.
Ai chịu nổi chứ.
“Meo!”
Tôi kêu thảm một tiếng, giãy giụa thoát khỏi anh rồi chạy biến.
Chạy một đoạn xa, tôi mới dám ôm ngực – nơi tim đang đập thình thịch – quay đầu nhìn trộm. U Văn Bá cúi đầu xuống, vẻ mặt có chút thất vọng.
Trong móng tay tôi thoang thoảng mùi máu tanh, là của anh. Lúc nãy tôi quá gấp nên vô tình cào trúng anh, không biết có đau không.
Tôi thấy áy náy vô cùng.
“Em động tình rồi kìa.”
!!!
Tôi quay phắt đầu lại, kinh hãi nhìn con bò già.
Ngươi nói bậy gì vậy? Ngươi chỉ là con bò ngu ngốc suốt ngày ăn cỏ, ngươi khai trí rồi à? Mở miệng là nói bừa.
“Em có cùng mùi với con heo kia.” Con bò già vừa nhai cỏ vừa chớp chớp đôi mắt long lanh.
Động vật chưa khai trí lại càng nhạy cảm và thẳng thắn hơn.
“Đệt!”
Tôi lao tới, đấm cho con heo đang cọ vào cây đào một trận túi bụi. Để mày động tình, để mày động tình!
Con heo bị đánh đau, tối đó không dám về chuồng heo ngủ, chạy ra chuồng gà xa nhất phía bắc.
Tôi tưởng thế là cuối cùng cũng ngủ ngon được.
Ai ngờ lăn qua lăn lại vẫn không tài nào chợp mắt.
Chuồng mèo của tôi không có cửa, gió lùa vào lạnh buốt. Phòng U Văn Bá lại có cửa.
Giường cũng hơi cứng, nằm khó chịu. Giường của U Văn Bá mềm như mây.
Hôm nay tôi không cẩn thận làm anh bị thương, không biết có nghiêm trọng không, còn đau không.
Hơn nữa! Tôi làm sao lại không có cả chăn, ngủ mà để hở rốn dễ cảm lạnh lắm.
Tôi lật mình một cái bò dậy, bước chân nhẹ nhàng chạy về phòng ngủ của U Văn Bá.
Phải đi mượn anh một cái chăn, không thì cảm lạnh mất.
9
Tôi quen thuộc chui từ cửa sổ vào.
Ánh trăng xuyên qua song cửa đổ xuống, anh như một hoàng tử đang say ngủ, khiến người ta không thể rời mắt.
Tôi nhịn không được, lại tiến lại gần hơn một chút. Hơi thở nhẹ nhàng của anh như gió xuân lướt qua má tôi, để lại một mảng nóng ran.
Trong lòng tôi như có con nai con đang chạy loạn.
Bình tĩnh, bình tĩnh. Tôi vừa lẩm bẩm dỗ dành con nai, vừa chuyển sự chú ý sang nhìn bàn tay bị thương của anh.
Da anh vốn đã trắng, lúc này trên mu bàn tay ba vết xước đỏ càng thêm nổi bật.
Tôi thấy áy náy, bàn tay đẹp thế này, đừng có để lại sẹo.
Tôi khẽ cúi xuống liếm nhẹ. Vết thương với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường dần dần mờ đi.
“Ừ?”
Hình như chạm phải chỗ ngứa của anh, anh trở tay ôm tôi vào lòng.
Anh không mặc quần áo!
Cơn nóng vừa mới dịu xuống lại như thủy triều ùa tới, thiêu đốt khiến tôi ý thức mơ hồ.
Lời con bò già cứ vang vọng trong đầu tôi.
"Em động tình rồi kìa."
Hình như tôi thật sự động tình rồi.
Tôi bị anh siết chặt trong lòng, thở gấp gáp, cố gắng đẩy anh ra. Nhưng thân xác mèo quá yếu, vốn dĩ không lay chuyển được.
Thân thể nóng bỏng của anh ép sát vào tôi, suýt nữa thì thiêu cháy tôi tan chảy.
Tôi nghiến răng cố giữ chút tỉnh táo cuối cùng, biến thành hình người rồi vội vàng giãy giụa thoát ra.
Trong lúc giãy giụa, bắp chân tôi không cẩn thận cọ phải một mảng nóng rực, khiến cả người tôi run lên.
“Ưm?” U Văn Bá như đang khó chịu, rên khẽ một tiếng, sau đó thân thể nóng bỏng lại áp sát đến.
Tiếp theo là một đôi tay không an phận, bắt đầu lang thang trên người tôi.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, khuôn mặt trắng bệch của anh thoáng hiện lên một lớp hồng không bình thường.
Đúng là một con yêu tinh quyến rũ mê hoặc!
Tôi run rẩy đưa tay, khẽ vuốt ve khuôn mặt anh.
Anh cũng động tình sao? Con người làm sao lại động tình được!
Tôi nhìn chằm chằm vào bàn tay đang lành vết thương của anh, rơi vào trầm tư.
Tôi đại khái hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Do dự ngắn ngủi, tôi quấn lấy anh. Là anh động thủ trước, tuyệt đối không phải tôi tham lam nhan sắc của anh.
10
Cả đêm không ngủ.
Sáng hôm sau tôi bị dọa tỉnh giấc.
U Văn Bá đột ngột ngồi dậy, run rẩy tay lật chăn ra, sau đó lại đỏ mặt tía tai vội vàng kéo chăn đậy lại.
Tôi không hiểu, thấy anh đỏ mặt thế kia, còn chủ động cọ vào tay anh. Nhiệt độ cơ thể anh rõ ràng đã trở lại bình thường rồi mà.
“Meo.” [Mơ ác mộng à?]
Tôi vùi đầu vào lòng bàn tay anh để an ủi.
Lâu sau anh mới hoàn hồn, xoa xoa đầu tôi: “Sao lại lên giường tôi lần nữa? Ừm?”
Giọng nói vẫn dịu dàng dễ nghe như mọi khi, chỉ thêm chút khàn khàn.
Tôi thoải mái kêu grừ grừ.
Xem ra tối qua anh cũng mệt không ít.
Tôi nằm kèm anh một lúc nữa, anh mới đứng dậy chuẩn bị đi rửa mặt. Vừa xuống giường anh đã loạng choạng một cái, phải vịn vào thành giường mới đứng vững.
Tôi định đi đỡ, mới nhớ ra mình đang là thân mèo. Xem ra tối qua anh bị tôi làm kiệt sức thật rồi!
Đợi U Văn Bá đi khỏi, tôi tiếp tục ngủ trong phòng anh đến chiều mới dậy.
Ăn xong cơm, nghĩ đến dáng vẻ chân mềm nhũn của U Văn Bá hôm nay, tôi lại lẻn vào bếp chọn vài quả vải thiều, đặt vào đĩa trái cây của anh.
Tối qua vất vả rồi, phải bổ sung cho anh một chút.