Cái Giá Của Việc Buông Xuôi - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1


Tôi không hiểu tại sao tôi đã ngoan ngoãn như vậy rồi mà Thiệu Từ Lễ vẫn không chịu buông tha cho tôi.


Trong căn biệt thự đèn đuốc sáng trưng, tôi dựa người vào khung cửa, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.


Tiếng giày da nện xuống sàn nhà, dừng lại một lát, là giọng nói trầm thấp của Thiệu Từ Lễ.


"Cô ấy vẫn không chịu ăn cơm sao?"


Sau đó là giọng nói lúng túng của người giúp việc.


"À, không phải... Thưa ông chủ."


"Cô Lục ăn rất nhiều, còn nhiều hơn lúc ở nhà cũ nữa."


"..."


Tiếng bước chân dồn dập đến gần, tôi chưa kịp trốn thì cửa đã mở toang.


Ngay sau đó, tôi bị người ta vớt vào trong lòng.


"Xem ra em thích nghi nhanh thật đấy, đã coi đây là nhà mình rồi à."


Bên tai truyền đến tiếng nghiến răng của anh, không nghe ra là giận dữ hay mỉa mai.


Tôi chỉ biết, thắt lưng da của anh cấn vào eo tôi, đau điếng.


Tôi không giãy giụa, thường thì trong tình huống này, tôi biết giãy giụa cũng vô ích.


Thế là tôi vòng tay ôm cổ anh, ghé sát lại nói:


"Tôi vốn là con gái của trùm tài chính, ngờ đâu lại bị kẻ thù hãm hại."


"Giờ đây tôi mất đi người thân, bị đại ác nhân giam cầm dưới tầng hầm."


"Hôm nay là thứ Năm điên rồ. Bắn cho tôi 50 tệ, rồi nghe kế hoạch báo thù của tôi..."


"..."


Tôi bị người đàn ông ném xuống giường.


"Em còn chưa ăn đủ sao?"


Anh thong thả nới lỏng cà vạt của mình.


Nâng cằm tôi lên.


"Có muốn ăn thêm chút gì khác không?"


Phải thừa nhận, Thiệu Từ Lễ có tướng mạo xuất chúng, là kiểu đẹp ngàn người có một.


Nếu không thì thời niên thiếu, anh đã chẳng bị tên thương nhân có tâm lý biến thái kia coi như thú cưng.


Nhốt vào lồng, rồi bị gửi đến nhà tôi để triển lãm.


Tôi vẫn nhớ như in cảnh bố tôi cầm cây kẹo mút, bảo tôi đến trêu chọc anh đang ở trong lồng.


Ai mà ngờ được thiếu niên nhẫn nhục chịu đựng năm đó, giờ đã trở thành nhân vật một tay che trời, hô mưa gọi gió.


Cả nhà tôi đều bị anh tống vào tù.


Bố vào tù, chị gái đòi tự tử mấy lần, mẹ kế thì trở nên điên điên khùng khùng.


Anh chỉ đòi duy nhất mình tôi, giữ lại bên cạnh.


Bởi vì... tôi đã từng lén lút yêu đương với anh một thời gian.


Sau đó đá anh một cách phũ phàng.


2


Cơn đau làm cho tôi bừng tỉnh khỏi suy nghĩ.


Tôi nhìn anh, một sợi dây da quấn quanh cổ tôi, anh siết ngày càng chặt khiến tôi không thở nổi.


"Nhẹ chút..."


Lời cầu xin của tôi chỉ khiến anh bật cười.


Anh ghé sát tai tôi nói:


"Nhẹ chút? Để em không tập trung à?"


"..."


Cuối cùng sợi dây da cũng được nới lỏng, tay tôi phủ lên vết hằn đó, hỏi anh.


"Cái này dùng để làm gì?"


Sợi dây da nâu sẫm nằm gọn trong tay anh.


Hòa cùng những đường gân xanh trên mu bàn tay anh tạo thành một dòng sông.


Khiến những ký ức tồi tệ nào đó ùa về trong lòng tôi.


Chỉ nghe anh nói:


"Cũng phải dùng cái gì đó để xích em lại chứ, đúng không?"


Người đàn ông lơ đễnh đưa tay, vuốt ve cổ tôi.


"Yên tâm, tôi sẽ đặt làm loại tốt nhất cho em."


"..."


Tôi: "À đúng đúng đúng."


Anh ta rất nhiệt tình trong việc sỉ nhục tôi.


Còn tôi... rất nhiệt tình trong việc phá đám anh ta.


Tôi nắm lấy sợi dây da, mân mê một chút.


"Tôi muốn kiểu có viền ren, thiết kế đục lỗ một chút, đừng bản to quá, tốt nhất là có đính đá, cảm ơn nhé."


Chọc cho anh tức đến bật cười.


"Em còn kén chọn gớm nhỉ?"


3


Thiệu Từ Lễ nói với tôi rằng bố tôi sắp bị thi hành án tử hình.


Anh ung dung chờ xem phản ứng của tôi.


Tiếc là tôi mặt không cảm xúc.


Người đàn ông gạt nhẹ lọn tóc của tôi.


"Một người thân sắp qua đời, em không thấy buồn sao?"


Tôi đáp:


"Anh đoán xem ai là người đã bán tôi cho anh?"


"..."


Tôi cứ tưởng Thiệu Từ Lễ không còn cách nào khiến nội tâm tôi dao động được nữa.


Cho đến khi anh cúi người, khẽ cọ vào má tôi.


Câu nói này thật sự khiến lớp phòng ngự của tôi vỡ vụn.


"Ngày mai em tiếp tục đi làm đi."


"..."


Tôi: ???


Không phải chứ, tôi đã buông xuôi rồi mà anh bắt tôi đi làm?


Tôi bị anh giam cầm rồi mà còn có thể đi làm ư?


Chẳng phải tôi nên bị nhốt trong căn phòng này ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn sao?


Tại sao tôi vẫn phải đi làm???


...


Cuối cùng anh cũng thỏa mãn khi nhìn thấy vẻ hoang mang, thất vọng và khó hiểu trên mặt tôi.


Anh vuốt lại tóc cho tôi.


"Ngủ đi."


"Tôi muốn xem em còn tâm trạng để ngủ không."


"..."


4


Rốt cuộc là loại tư bản kiểu gì mà bắt cóc người ta xong vẫn bắt người ta đi làm vậy hả?!


Nơi tôi làm việc vẫn là phòng Kế hoạch như cũ.


Chỉ là, cấp trên trực tiếp đã thay đổi.


Trước kia là bố tôi.


Bây giờ là Thiệu Từ Lễ.


Hồi bố tôi còn nắm quyền công ty, tôi cũng chưa từng được ưu ái đặc biệt.


Giờ Thiệu Từ Lễ đã thu mua công ty của bố tôi.


Tình cảnh của tôi càng thêm khó xử.


"Cô biết không, con gái của lão tổng Lục ngày xưa, vậy mà vẫn còn mặt mũi đến đi làm."


"Cô nói xem bố cô ta là tội phạm, cô ta có thể tốt đẹp đến đâu chứ?"


"Hèn gì, nhìn bộ dạng sa cơ lỡ vận của cô ta bây giờ xem, chắc là hối hận chết rồi..."


Mấy lời ra tiếng vào này chẳng ảnh hưởng gì đến tôi.


Tôi chỉ là không muốn đi làm.


Tôi không hiểu, bố tôi đã phá sản rồi, tôi cũng bị bán cho kẻ thù rồi.


Cuộc đời không còn gì để theo đuổi, tương lai một mảnh đen tối.


Tại sao tôi vẫn không thể thích thì buông xuôi, thích thì mặc kệ chứ.


Khi tôi đang lén lút trốn việc, dùng bảng Excel sắp vẽ xong một con Pikachu thì...


Lưng ghế bị người ta vỗ mạnh.


Tôi vội vàng tắt bảng tính, kéo trang kế hoạch ra.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo