Cái Giá Của Việc Buông Xuôi - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Người vỗ vai tôi là kẻ thù ba năm nay, là đối thủ không đội trời chung của cả phòng Kế hoạch, Trần Hinh.


Ồ, bây giờ cô ta không còn là đối thủ ngang hàng với tôi nữa rồi.


Bởi vì cô ta đã được Thiệu Từ Lễ thăng chức, trở thành cấp trên của tôi.


Tôi đoán Thiệu Từ Lễ đề bạt cô ta là cố ý muốn làm tôi ghê tởm.


Anh thừa biết tôi và Trần Hinh nhìn nhau không thuận mắt mà.


"Phương án của cô không được thông qua, làm lại."


Bản kế hoạch bị cô ta đập bốp xuống bàn tôi chẳng chút khách khí.


Người phụ nữ trước mặt quả thực viết rõ bốn chữ "dương oai diệu võ", "hống hách sai bảo" lên mặt.


Tôi gật đầu, làm lại thì làm lại, tôi cảm thấy sau khi trải qua sự hành hạ của Thiệu Từ Lễ, tôi đối với mọi việc đều đã tâm như nước lặng.


Kết quả là từ sáng đến tối, tôi cứ phải xoay vần với cô ta trong cái vòng lặp sửa đi sửa lại phương án.


Người phụ nữ ngồi ở ghế chủ tọa nhấp ngụm trà, chỉ trỏ vào tấm poster của tôi.


"Á, chỗ này thêm một dòng chữ nghệ thuật đi."


"Ui, thôi thôi, hay là đừng thêm nữa, xóa đi."


"Ơ, tôi lại thấy thêm vào thì đẹp, hay là cô làm lại thử xem?"


"Chậc, làm xong tổng thể tôi lại thấy hiệu quả không ổn lắm, hay là chúng ta làm lại từ đầu?"


Đến nước này thì tôi nghe ra rồi.


Cô ta đang chơi tôi.


Tôi ngoắc ngoắc ngón tay với người phụ nữ trước mặt.


"Lại đây một chút."


"Làm gì..."


Cô ta theo phản xạ ghé sát lại gần tôi.


Sau đó tôi cầm bản kế hoạch đập thẳng vào mặt cô ta.


Người phụ nữ lập tức sợ đến thất kinh bát đảo, tiếng hét chói tai khiến các đồng nghiệp xung quanh đều ngoái nhìn.


Tôi phủi tay, nói với cô ta:


"Rốt cuộc cô lấy đâu ra cái mặt mũi mà cảm thấy mình có thể chỉ đạo tôi vậy hả?"


"Trời quang rồi, mưa tạnh rồi, cô lại tưởng mình ngon lành lắm rồi hả?"


"Được thăng chức không minh bạch nên sinh ra cảm giác ưu việt rồi phải không?"


"Tôi dùng một ngón tay làm kế hoạch cũng tốt hơn của cô, biết chưa?"


Có lẽ không ngờ tới việc tôi bùng nổ dứt khoát như vậy.


"Cô, cô, cô..."


Người phụ nữ trước mặt ôm mặt, tức đến mức không nói nên lời.


Còn tôi, trong nháy mắt cảm thấy toàn thân sảng khoái.


Được phát điên mọi lúc mọi nơi thật tuyệt.


Cùng lắm thì đuổi việc tôi.


Dù sao mục đích hiện tại của tôi cũng là ở chỗ Thiệu Từ Lễ ăn chực uống chờ, đợi chết.


Ngay lúc tôi chuẩn bị tiếp tục phát huy, xả hết cục tức trong người.


Cả văn phòng đột nhiên im phăng phắc.


Tôi còn chưa kịp phản ứng, Trần Hinh đã bắt đầu uỷ khuất gạt nước mắt.


Thật ra nói một cách công bằng, cô ta trông cũng khá xinh đẹp, khóc lên thế này quả thật có vài phần "tôi thấy mà thương".


Tôi vừa định hỏi cô khóc cho ai xem vậy.


Thì rơi ngay vào một đôi mắt thâm sâu khó lường.


Thiệu Từ Lễ cười như không cười, tay đút túi quần, dựa người vào cửa kính.


Tôi cảm giác, nếu đưa cho anh ta nắm hạt dưa.


Anh ta có thể ngồi cắn ngay tại chỗ.


"Hu hu hu, Tổng giám đốc Thiệu, anh dặn dò tôi phải 'chăm sóc nhiều hơn' cho Lục Nguyễn Nguyễn."


"Nhưng cô ấy rõ ràng là không nghe lời tôi mà..."


Trần Hinh muốn qua kéo tay áo Thiệu Từ Lễ, nhưng bị Thiệu Từ Lễ mỉm cười, né tránh một cách khéo léo không để lại dấu vết.


Lời trong lời ngoài của cô ta đều chĩa mũi dùi vào tôi.


Ra sức trông chờ Thiệu Từ Lễ trút giận thay mình.


Nhưng chắc cô ta không biết, Thiệu Từ Lễ ghét nhất là kiểu giọng điệu nhão nhoẹt dính dính này.


Thì làm sao mà đứng về phía cô ta được...


Tôi còn chưa phân tích xong trong lòng, đã nghe thấy người đàn ông gọi tên tôi.


"Lục Nguyễn Nguyễn."


Người đàn ông gọi tên tôi, lại cứ cố tình gọi với một hàm ý khác thường.


"Xem ra em vẫn chưa học được cách chung sống với cấp trên trong công việc."


"Việc trên tay em, đừng làm nữa."


Tôi vừa định hoan hô nhảy múa, tưởng anh định đuổi việc tôi.


Kết quả lại nghe anh nói:


"Mấy ngày tới, em làm thư ký cho tôi trước đi."


"Tôi sẽ đích thân dạy dỗ em."


...


Hả???


Làm cái gì, là làm cái gì vậy nè?


Thà ở phòng Kế hoạch chịu sự hành hạ của Trần Hinh còn hơn.


5


Đợi tôi tu luyện lại vào kiếp sau.


Tôi nhất định sẽ viết một cuốn sách, tên là:


《Làm thế nào để đối phó với sự soi mói của Thiệu Từ Lễ và chọc anh ta tức chết》


Thiệu Từ Lễ có cả một dàn thư ký.


Không phải chỉ có mình tôi, nên thuận theo tự nhiên, tôi trở thành đứa hỗn nhất trong đám đó.


Anh bảo tôi tìm tài liệu.


Tôi có thể ngủ trong phòng tư liệu từ sáng đến tối mịt.


Không phải tôi nói quá đâu, ngủ là chuyện hạnh phúc nhất trên đời, vì khi ngủ con người ta có thể quên đi tất cả.


Bạn biết không, quên đi tất cả.


Lần này khi tôi tỉnh dậy, ánh hoàng hôn mỏng manh chiếu vào khung cửa kính.


Ngồi dậy, chiếc áo khoác gió trượt khỏi lưng.


Mùi xà phòng.


Các tổng tài khác trên người toàn mùi nước hoa Cologne gì đó.


Trên người anh, là mùi xà phòng.


Thiệu Từ Lễ đang ngồi cạnh tôi, tay cầm một cuốn sách gì đó chăm chú đọc.


Ánh chiều tà vương trên sườn mặt anh, trông lúc nào cũng đẹp đẽ đến vậy.


Thời niên thiếu tôi cũng thế, bị cái vẻ ngoài vô hại này của anh lừa gạt.


Người đàn ông gập sách lại, lẳng lặng nhìn tôi.


"Tỉnh rồi à? Đi thôi."


Anh nắm tay tôi kéo đi.


Tôi hỏi anh đi đâu, anh không trả lời.


Dù sao thì... cũng chẳng có gì tốt đẹp.


Chắc chắn lại đang nghĩ cách hành hạ tôi đây mà.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo