Cái Giá Của Việc Buông Xuôi - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Sau khi biết tất cả những điều này.


Toàn bộ thế giới quan của tôi sụp đổ.


Thế giới lặng lẽ vụn vỡ ngay trước mắt, huống hồ tôi đã mất đi chỗ dựa tinh thần duy nhất.


Tôi bắt đầu phát điên, phát điên mọi lúc mọi nơi.


Để nhốt tôi lại, bố tôi càng đánh đập mắng chửi tôi thậm tệ hơn.


Tôi đã làm loạn vô số lần, đổi lại là những màn tra tấn tàn nhẫn đến mức rợn người.


Tôi từng nghĩ đến chuyện tự sát.


Treo cổ, cắt cổ tay, nhảy lầu.


Vết sẹo trên cổ chính là ra đời như thế.


Tôi được chị cứu, chị nói chị yêu tôi, vì tôi là con của chị.


Tôi không chấp nhận nổi tất cả những chuyện này, thật sự.


Tôi muốn lộn sạch toàn bộ con người mình từ trong ra ngoài, tôi muốn chọc mù mắt mình, muốn đục một lỗ trong não mình.


Tôi đến công ty của bố làm loạn, chuyện gây tổn hại nhất tôi từng làm với ông ta, là phóng hỏa đốt quầy lễ tân khách sạn của ông ta.


Sau đó, tôi bị tống vào bệnh viện tâm thần.


Ở đây, tôi đã trải qua một quãng thời gian vô nhân đạo.


Áo bó, thuốc an thần, máy sốc điện.


Mọi thứ của tôi trở nên vỡ vụn, sinh mệnh trước mắt tôi chia thành nhiều đoạn.


Mỗi ngày trôi qua đều như đang bóp bong bóng, phân tách, phun trào, rồi lại tụ hợp.


Cho đến một ngày, bác sĩ nói, có người đến đón tôi.


Lúc đó rốt cuộc đã trôi qua bao lâu rồi nhỉ.


Tôi ngồi trên ghế trói, hôm đó tôi ngủ không ngon.


Tóc tai rối bù, tôi nghĩ xem rốt cuộc là ai đến thăm tôi.


Dù là ai thì tôi cũng sẽ tấn công hắn dữ dội.


Kết quả cửa mở ra, là cái bóng hình đã bị chôn vùi cả trăm lần trong ký ức tôi.


Là một người, mà tôi tưởng rằng đã không còn trên thế giới này nữa.


Tôi giãy giụa kịch liệt, nhìn hắn chòng chọc.


Thiệu Từ Lễ mặc âu phục thở dài, nói với y tá bên cạnh:


"Cởi trói cho cô ấy đi."


Xiềng xích được tháo bỏ, tôi lao mạnh về phía anh, anh bị tôi vồ đến mức loạng choạng.


Tôi cắn mạnh vào vai anh.


Tôi đã nói rồi, bất kể là ai đến, tôi đều sẽ tấn công hắn.


Đám người kia định tiến lên kéo tôi ra, nhưng bị Thiệu Từ Lễ ngăn lại.


Anh giơ tay, ôm chặt lấy tôi, từng chút từng chút xoa đầu tôi.


Trong khoang miệng tôi, mùi máu tanh nồng lan tỏa.


Nước mắt tuôn rơi dọc theo gò má, thấm vào cổ áo anh.


Tôi nghe thấy giọng nói của anh.


Giống như ngọn gió xuân mà tôi đã chờ đợi rất lâu rất lâu rồi.


"Xin lỗi em. Tôi đến muộn."


Dưới đây là cuộc đối thoại đầu tiên của tôi và Thiệu Từ Lễ sau khi gặp lại. (Ghi chép từ thiết bị bệnh viện)


Thiệu Từ Lễ: "Em có biết em đang ở đâu không?"


Tôi: "Ở nhà."


Thiệu Từ Lễ: "Em đang ở nhà?"


Tôi: "Sao hắn cứ kêu mãi thế, tại sao, tại sao cứ luôn như vậy hả?"


Thiệu Từ Lễ: "Cái gì cứ luôn như vậy?"


Tôi: "Tôi, hồi đó tôi nói, ồ."


Thiệu Từ Lễ: "Ồ cái gì? Sao thế?"


Tôi: "Hay là cái gì, ể, mười năm là đến rồi."


Tôi: "Mười một Quốc khánh, Quốc khánh tại sao không được nghỉ?"


Thiệu Từ Lễ: "... Em biết tôi là ai không?"


Tôi: "Tôi biết."


Thiệu Từ Lễ: "Hửm? Tôi là ai vậy?"


Tôi: "Con thỏ."


"..."


Phía sau, kèm theo báo cáo của bác sĩ:


Bệnh nhân có khả năng tiếp nhận thông tin sơ bộ, nhưng logic bị sụp đổ.


Tư duy quá mức hưng phấn, không thể xử lý thông tin bình thường.


Từ "mười năm" nhảy vọt sang "Quốc khánh", liên tưởng người đối thoại mặc áo trắng thành "con thỏ" lông trắng.


Chẩn đoán sơ bộ là Rối loạn cảm xúc lưỡng cực.


Có khuynh hướng tâm thần phân liệt.


...


Đây chính là trạng thái tinh thần của tôi khi Thiệu Từ Lễ đón tôi về.


Tôi gần như đã sa sút thành một kẻ điên.


Chỉ có anh là không chê bai tôi.


Khi đó, sự nghiệp của anh thực ra mới bắt đầu khởi sắc, chỉ vừa đủ đạt đến trạng thái có thể chống lại bố tôi.


Anh bận rộn xoay như chong chóng trong công ty, lại còn phải chăm sóc tôi.


Tôi luôn bám lấy anh.


Thật ra khá đáng sợ nhỉ, lúc đó tôi là một kẻ điên mà.


Nhưng mà, anh lại có thể bình tĩnh chỉnh lại quần áo cho tôi khi tôi bị kích động, sau đó dỗ dành tôi trước ánh mắt kỳ quái của tất cả mọi người.


Sau này, tình trạng của tôi đã tốt hơn một chút.


Tôi bắt đầu khôi phục ký ức, trở nên bình tĩnh hơn.


Nhưng điều mà việc khôi phục ký ức mang lại cho tôi ——


Chính là nỗi trầm cảm vô tận.


Khi đó, tôi và Thiệu Từ Lễ đã kết hôn.


Là có một hôm tôi phát điên khóc lóc đòi cưới anh, anh liền đồng ý.


Thật sự đưa tôi đến cục dân chính đăng ký kết hôn.


Khá là qua loa, hơn nữa lúc đó những người xung quanh đều cảm thấy anh vì một kẻ điên mà làm vậy thật không đáng.


Hơn nữa, nói thật lòng, tôi lúc ấy thực sự không ngoan chút nào.


Tôi đối với người khác thì khá bình tĩnh, nhưng với anh, lại luôn không kìm được mà nổi nóng.


Có khả năng là... do anh luôn bao dung tôi.


Trạng thái tinh thần của tôi luôn không tốt.


Bác sĩ chẩn đoán là trầm cảm nặng.


Sau này, tôi nói với Thiệu Từ Lễ, tôi muốn thực hiện trị liệu MECT.


Trị liệu MECT hay còn gọi là liệu pháp sốc điện có kiểm soát, là một phương pháp sử dụng xung điện kích thích để thúc đẩy quá trình trao đổi chất của não bộ đạt lại trạng thái cân bằng.


Có hiệu quả rõ rệt đối với các bệnh tâm thần như trầm cảm.


Cái giá phải trả là, sau khi kích thích não bộ, rất dễ khiến trí nhớ của bệnh nhân bị suy giảm.


Tôi vẫn nhớ ngày hôm đó, sau khi tôi nói với Thiệu Từ Lễ muốn làm MECT, nụ cười khổ của anh dành cho tôi.


Anh cười khổ hỏi tôi:


"Em nỡ quên tôi đi như vậy sao."


"..."


Nhìn xem, tôi lại sắp vứt bỏ anh một lần nữa rồi.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo