Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói là làm.
Đây là lần duy nhất trong đời tôi tha thiết muốn làm thành công một việc đến thế.
Tôi thực sự đã lên kế hoạch rất nghiêm túc.
Sản nghiệp của bố tôi quá lớn.
Nên cho dù ông ấy không thích tôi.
Thì trước mặt một số thuộc hạ của ông ấy, tôi vẫn là Nhị tiểu thư đáng kính.
Tôi nghĩ, nếu muốn thoát khỏi nanh vuốt của bố, chỉ có thể đưa Thiệu Từ Lễ ra nước ngoài.
Mấy ngày đó, bề ngoài thì tôi đang học bài.
Nhưng lén lút bên trong là đang tích cóp tiền.
Bây giờ nghĩ lại, tôi của lúc đó sao mà ngốc nghếch quá chừng.
Sao tôi lại có thể nghĩ rằng, lén đưa vé máy bay cho Thiệu Từ Lễ.
Qua mắt tai mắt của bố tôi.
Lén lút hành động trong đêm tối.
Là có thể đưa Thiệu Từ Lễ ra ngoài được chứ.
Đêm hôm đó, tôi thu dọn xong mọi thứ, đưa vé máy bay cho Thiệu Từ Lễ.
Anh im lặng nhận lấy.
Tôi bảo anh, cứ chạy đi, chạy đến tận cùng thế giới, đừng quay về, đừng ngoảnh lại.
Anh nhìn tôi, nhìn tôi rất lâu rất lâu.
Tôi lúc đó cảm thấy mình đã làm được một chuyện thật ngầu.
Bây giờ nghĩ lại xem.
Là tôi.
Là tôi đã hại chết Thiệu Từ Lễ.
14
Sau đêm hôm đó, Thiệu Từ Lễ thực sự biến mất.
Phía bố tôi cũng không có động tĩnh gì.
Tôi thực sự tưởng rằng mình đã đưa được Thiệu Từ Lễ đi rồi.
Rằng anh lúc này đã xuống máy bay ở bên kia bán cầu.
Cho nên mấy ngày đó, tôi hiếm hoi có được tâm trạng vui vẻ.
Hơn nữa không hiểu sao bố tôi cũng nới lỏng với tôi hơn một chút.
Ông ấy thậm chí còn lần đầu tiên mời tôi lên đỉnh núi Thiếu Phong ăn cơm.
Nhà hàng trên đỉnh núi Thiếu Phong là do bố tôi mở, có lẽ cũng được coi là bếp riêng của ông ấy.
Đây là lần đầu tiên tôi được ông đưa lên đỉnh núi ăn cơm.
Tôi thay chiếc váy mới tinh chưa từng mặc bao giờ, ngồi vào vị trí phó chủ tiệc bên cạnh bố.
Phòng bao này có một cửa sổ sát đất khổng lồ, có thể nhìn rõ toàn cảnh đỉnh núi.
Giữa lúc tiệc rượu linh đình, bố tôi nâng ly rượu, nói lát nữa sẽ có một tiết mục rất hay mời mọi người xem.
Khi đó, tôi ngồi trên ghế với vẻ phấn khích và bất an, không hề biết tiết mục đó là gì.
Nếu biết trước, chắc tôi sẽ hận không thể xuyên không về quá khứ, tự tát cho mình mấy cái.
Rượu quá ba tuần, mọi người chuyện trò cũng đã hòm hòm.
Ai nấy đều tò mò rốt cuộc tiết mục kia là gì.
Bố tôi đứng dậy, dương dương tự đắc giới thiệu.
"Mấy ngày nay, tôi đã bắt được một tên phản đồ nhỏ."
"Tên phản đồ nhỏ đó, hình như còn có mối quan hệ không minh bạch với cô con gái út này của tôi."
"Nhưng không sao, tên phản đồ đó sẽ mang đến cho chúng ta một màn trình diễn tuyệt vời ngay bây giờ."
Tôi chết lặng tại chỗ.
Cảm giác bàn tay đang cầm thìa súp không còn là của mình nữa.
Tầm mắt tôi nhìn xuống phía dưới.
Cửa kính khổng lồ, hóa ra có thể phô bày mọi thứ trên đỉnh núi rõ ràng đến thế.
Có một con người kia, trên mình bị trói đầy dây thừng.
Người đầy máu me, không còn nhìn ra hình người kia, thực sự là Thiệu Từ Lễ sao?
Tôi không biết, tôi không dám nhận, tôi thực sự không dám nhận mà.
"Tôi đã nói với tên phản đồ nhỏ của mình rằng, tôi có thể cho nó cơ hội tự do."
"Tiền đề là, nó bắt buộc phải bám vào cửa của chiếc xe van này."
"Chạy một mạch xuống chân núi, không được buông tay, buông tay đồng nghĩa với việc nó bỏ cuộc."
?!
Nhưng mà, những vết thương trên chân Thiệu Từ Lễ, máu thịt đều đã nhầy nhụa cả ra rồi mà?
Muốn làm gì chứ?
Muốn để xe kéo lê cái chân bị thương của anh đi sao? Lại còn bắt anh phải tự mình bám lấy?
Điên rồi.
Tại sao trên đời lại có kiểu tìm vui như vậy chứ.
Tôi run rẩy, lao đến trước mặt bố, đây là lần đầu tiên trong đời tôi mất kiểm soát cảm xúc trước mặt ông.
Tôi gào thét nói ông không được làm như vậy, mắng ông là kẻ mất hết tính người.
Nhưng vệ sĩ của ông như đã dự liệu trước, lập tức lôi tôi lại.
Tên cầm thú đó hừ lạnh một tiếng bên cạnh tôi, nói.
Rằng tôi phải mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ.
Nhìn xem người yêu của con quái vật là tôi đây, vì tôi, đã hy sinh những gì.
Chiếc xe van khởi động, tôi gào khóc, nhìn chằm chằm vào ánh đèn hậu kéo dài.
Chiếc xe lao xuống núi.
Kéo theo cái gì đó.
Kéo theo nơi gửi gắm duy nhất của trái tim tan vỡ trong tôi.
Kéo theo tia sáng duy nhất còn sót lại trong đêm đen của tôi.
Anh ấy không buông tay, mãi vẫn không buông.
...
Bố tôi nói cho dù Thiệu Từ Lễ không buông tay.
Ông ta cũng sẽ không tha cho Thiệu Từ Lễ.
Ông ta sẽ ném Thiệu Từ Lễ ra bãi rác ở nơi hoang dã, không ai quan tâm đến anh sống chết ra sao.
Tôi liên tục giãy giụa, tôi phẫn nộ, tôi muốn xé nát tất cả mọi thứ trước mắt mình.
Khách khứa đã giải tán, tôi cảm thán sự bất công của số phận, nhìn ông ta chòng chọc.
Tôi vĩnh viễn không thể hiểu nổi, là một người cha, tại sao ông ta lại hận tôi đến thế.
Hôm đó, có lẽ là do tâm trạng ông ta rất tốt, hoặc có lẽ sự ngông cuồng của tôi lại chọc giận ông ta.
Ông ta đã nói cho tôi biết một sự thật.
Một sự thật mà tôi chưa từng biết.
Một sự thật khiến tôi phủ định chính bản thân mình.
...
Tại sao, chị gái tôi, lại lớn hơn tôi nhiều đến thế?
Tại sao, tôi luôn chậm chạp hơn một chút so với những người cùng trang lứa?
Khi học môn sinh học, giáo viên từng nói:
Giao phối cận huyết, khả năng con cái sinh ra bị khiếm khuyết gen là rất lớn.
Bố tôi hận tôi, bởi vì tôi vốn dĩ không nên tồn tại.
Tôi là quái vật, một con quái vật không hơn không kém.
Tôi là con của bố...
Là con của chị gái và bố.
Tôi sinh ra trên thế giới này... Là bắt nguồn từ sự đổ vỡ của luân thường và đạo lý.