Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọn núi xa xa rung chuyển dữ dội. Nhất thời tôi có cảm giác gió lớn đến mức làm rung chuyển cả ngọn núi.
Mọi người bảo tuyết ở ngọn núi cao đằng kia sạt nở rồi.
Họ còn bảo chẳng phải có một nhóm người đang leo lên ngọn núi đó sao.
Họ bảo, mau gọi điện thoại, mau gọi đội cứu hộ đi.
……
Tuyết lớn phủ kín đồi núi, che khuất tầm nhìn của con người.
Tôi chợt nhớ tới tối hôm qua, anh đã xoa đầu tôi.
Anh nói:
"Đừng như vậy, Khanh Khanh. Có một số lời, nói mãi nói mãi rất dễ linh nghiệm đấy."
Lúc này dãy núi đen kịt, không còn nhìn thấy những bông tuyết trắng trong.
Tôi chạy ra khỏi nhà nghỉ nhưng đường núi quá xa xôi.
Tuyết rơi lớn quá, đặc biệt lớn.
Tôi quỳ rạp xuống nền tuyết.
Gào khóc thảm thiết.
Niệm đi niệm lại cái tên của anh vô số lần.
24.
"Xì, chị đã nhớ ra hết mọi chuyện rồi hả?"
Bên ngoài phòng bệnh, cô gái khoanh tay ngẩng đầu nhìn tôi.
Thẩm Nhụy Hân trừng mắt với tôi.
"Thế chị có nhớ ra ngày trước em là bạn thân nhất của chị không đấy?"
"……"
"Hôm đó em chẳng nói gì cũng chẳng làm gì cả, là chị tự phát điên lên."
"Vì khống chế chị mà anh trai em còn bị chị đâm cho mấy nhát đấy."
"……"
"Anh trai và chị kết hôn từ đời nào rồi, kết hôn từ bốn năm trước rồi."
"Haizz, dù sao em nói với chị nhiều như vậy, chưa biết chừng lát nữa chị lại quên sạch cho mà xem."
Cô gái thở dài. Thẩm Nhụy Hân rất ghét tôi, tôi biết chứ.
Dù sao tính tình cô ấy kiêu ngạo như vậy, sao chịu nổi việc người khác hiểu lầm mình.
Tôi đẩy cửa phòng bệnh bước vào.
Thẩm Diên Tri vẫn đang hôn mê.
Tôi ngồi bên cạnh anh, tỉ mỉ phác họa từng đường nét lông mày, ánh mắt của anh.
Từ sống mũi, đến đôi môi mỏng.
Đêm khuya tĩnh mịch, em gái anh đã về rồi. Mấy ngày nay, tôi luôn túc trực bên giường anh.
Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi cúi người, hôn lên môi anh.
Hôn một hồi mới thấy sai sai. Sao tôi cảm giác hình như... được đáp lại rồi?
Tôi mở choàng mắt.
Trong bóng đêm, đôi mắt đen láy của Thẩm Diên Tri thâm trầm và sâu thẳm.
"Lại khóc rồi?"
"Đồ mít ướt."
Tôi nghe thấy chất giọng khàn khàn của anh, vừa nhẹ nhàng dịu dàng vừa trêu chọc.
Tôi nhớ lại hồi cấp ba cũng như vậy, khi tôi thi trượt đã khóc lóc rất thảm thiết.
Anh thấy vậy bèn nhéo má tôi, bảo tôi là đồ mít ướt.
Nghĩ đến đây, tôi càng khóc dữ dội hơn.
Hét gọi tên anh hết lần này đến lần khác.
"Đây, nghe thấy rồi."
Trong lời nói của anh chứa ý cười, anh móc nhẹ vào ngón tay tôi.
"Thẩm Diên Tri, em đã đứng trong địa ngục từ lâu rồi."
"Em không xứng để anh vì em mà làm nhiều việc đến thế."
Đoạn ký ức mà tôi không dám đối diện đó là sự thật. Thân thể tôi tàn tạ, tôi đã sớm bị bóng tối bao trùm rồi.
Nhưng anh lại chẳng hề bận tâm.
"Thực ra kẻ bắt nạt em năm xưa đã sớm gặp quả báo rồi."
"Mấy tên đó vừa vào tù không lâu thì bị kẻ thù nhắm trúng."
"Ở trong tù chưa đến vài tháng, bọn chúng đã chẳng còn sống mà ra được nữa.”
"Khi bọn chúng chết…đã chẳng ra hình người nữa rồi."
"Thế nên Khanh Khanh à, mọi chuyện đều đã qua. Em là một cô gái tốt, em sạch sẽ hơn bất cứ ai."
"Không sạch sẽ là đám người kia, bọn chúng bị quả báo rồi."
"Em nói em đang ở trong địa ngục, được thôi."
"Không sao, Thẩm Diên Tri có thể cùng Khanh Khanh đi tiếp."
"Đến đâu cũng được."
(Hết toàn văn)
Ngoại truyện
Chiều hôm đó năm lớp 11, thực ra Thẩm Diên Tri và Tần Tử Khanh đã cãi nhau một trận.
Tiếng ve kêu khiến người ta phiền lòng. Chiều hôm đó, vì cả hai đều không ai chịu xuống nước trước nên đã không cùng nhau về nhà.
Thẩm Diên Tri ngồi trong phòng học. Sau khi làm đến bài vật lý thứ ba thì cuối cùng ném bút đi.
Anh móc điện thoại ra, gửi tin nhắn cho cô.
"Được lắm! Mới nói em hai câu, em đã trực tiếp không thèm để ý đến người ta."
"Không trả lời tin nhắn chứ gì? Được! Sau này cũng đừng trả lời nữa."
"……"
Ngoài cửa sổ bỗng lướt qua tiếng còi xe cứu thương.
Anh nhìn chằm chằm vào vầng thái dương đang dần tàn lụi.
Sau đó cất điện thoại, đi theo đám đông thích xem náo nhiệt kia để xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra.
Trên điện thoại vẫn còn hiển thị mấy dòng tin nhắn cuối cùng anh gửi.
"Chậc, cái tính nết này của em, rốt cuộc là do ai chiều hư thế hả?"
"Hahaha, hóa ra chính là tôi."
"Gõ phím 6 đi, anh dỗ dành em thêm chút nữa."
(Hoàn)