Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc này Tống Hữu Tinh lại đột nhiên xuất hiện, cậu ấy luôn mỉm cười với tôi.
Nụ cười ấy, giống hệt Thẩm Diên Tri ngày xưa.
Tôi luôn cảm giác anh ấy muốn nói với tôi điều gì đó.
Tôi đi theo anh ấy, đến bên đống hành lý của Thẩm Diên Tri.
Trước đây tôi lười quan tâm anh mang theo những gì, lúc này bỗng nhiên lục lọi như phát điên.
Cho đến khi tìm thấy một cuốn sổ.
Bìa da.
Bên trên viết:
"Nhật ký điều trị của Khanh Khanh."
23.
Ngày 11/5, nắng.
Hôm nay Khanh Khanh lại mất trí nhớ rồi.
Lần này, cô ấy hoang tưởng biến tôi thành kẻ bắt nạt cô ấy năm xưa.
Kể ra thì lần nào vai diễn anh nhận được cũng chẳng tốt đẹp gì.
Khanh Khanh à, em không thể tưởng tượng anh thành đấng cứu thế của em sao.
Anh sắp tủi thân chết mất rồi.
……
Ngày 12/5, nắng.
Đầu thuốc lá dí lên cổ tay, kể ra cũng đau phết đấy.
Nhưng cứ nghĩ đến đây là nỗi đau mà em phải gánh chịu năm xưa, lòng anh lại càng đau hơn.
Khanh Khanh.
Anh không lừa em.
Nếu như không thể san sẻ nỗi đau của em.
Thì cùng em chịu đựng nỗi đau giống hệt vậy cũng là một điều tốt.
……
Ngày 15/5, âm u.
Hơi bực mình.
Con bé này gan to thật rồi, dám đổ sữa lên đầu anh.
……Mặc dù anh cũng đổ ngược lại.
Bởi vì loại thuốc đó hòa tan rất tốt trong sữa, nên bình thường anh đều cho em uống sữa.
Nhưng bây giờ em lại nhất quyết không chịu uống nữa.
Dỗ mãi không được.
……
Ngày 18/5, nắng.
Haiz, vẫn phải đút thuốc thôi.
Giống hệt tình trạng trước kia, Khanh Khanh bắt đầu hoang tưởng ra những người không tồn tại.
Lần này nhân vật em ấy tưởng tượng ra là một người phụ nữ tên Tạ Ý Liễu.
Kể ra thì đây chẳng phải là cái ID game em tự đặt cho mình trong trò chơi kiếm hiệp hồi cấp ba sao.
Em còn đặt cho anh cái tên gọi là Tống Hữu Tinh nữa cơ mà.
……
Bác sĩ bảo, vẫn phải phối hợp diễn cùng em.
Được thôi.
Anh sắp thành ảnh đế đến nơi rồi.
……
Ngày 27/5, nắng.
Có phải em cảm thấy nhét cái gối vào trong áo.
Thì có nghĩa là em mang thai rồi không?
Thật ra bọn anh thấy hết rồi.
Khanh Khanh.
Em ngay cả lúc ngốc nghếch cũng đáng yêu thế này.
……
Ngày 1/6, nắng.
……
Đánh nhau rồi, Khanh Khanh.
Buổi tối lúc em gái anh đến nhà, Khanh Khanh bắt đầu trở nên không bình thường.
Anh đoán là do mấy hôm nay không cho em uống thuốc, em lại bắt đầu suy nghĩ lung tung rồi.
Nhưng anh cũng không ngờ em lại cầm con dao trên bàn tự đâm mình.
Miệng lẩm bẩm gì đó, chắc là lại lên cơn hysteria rồi.
Lúc ôm em, còn bị em đâm cho mấy nhát.
Khi ấy em cứ lắc đầu liên tục, mắt còn trợn ngược lên.
Lúc đó tình thế cấp bách quá, tát em một cái muốn em tỉnh táo lại chút.
Không ngờ em ghim luôn.
Lần sau anh để em tát lại nhé.
Chịu không?
……
Ngày 4/6, nắng.
Tỉnh lại trong bệnh viện, nhật ký bị ngắt quãng mất mấy ngày.
Được rồi, anh cũng bị mất máu nhiều quá.
Khanh Khanh, mấy nhát dao đó em đâm đúng là hiểm thật.
Ngày 5/6, nắng.
Khanh Khanh không thèm để ý đến anh nữa.
Chẳng muốn viết nhật ký nữa.
Ngày 8/6, mưa.
Ừm.
Anh chỉ đành nửa đêm lén đến trước giường bệnh nhìn em.
Bởi vì em ghét anh mà.
Ngày 9/6, mưa.
Không sao.
Điều anh không sợ nhất chính là bị em ghét.
Ngày 13/6, nắng.
Khanh Khanh bỏ trốn rồi, tự mình chạy đi mất.
Anh đã nổi trận lôi đình. Hình như lâu lắm rồi anh mới tức giận như thế.
Sau đó, vẫn tìm được em.
Em ấy cứ lẩm bẩm cái gì mà Tống Hữu Tinh.
Được rồi.
Em thật sự tưởng tượng ra anh (trong vai Tống Hữu Tinh) luôn rồi.
……
Ngày 20/6, mưa.
Khanh Khanh không thể không uống thuốc được.
Nói thật lòng, dù thế nào anh cũng chẳng thể giận em nổi.
Em có quậy phá với anh cỡ nào, anh cũng không giận được.
Sau đó lén mua cho Khanh Khanh một căn nhà, ngày nào cô ấy cũng ở trong đó.
Giám sát cô ấy uống thuốc.
……
Ngày 25/6, mưa.
Chậc, Tống Hữu Tinh phiền phức thật đấy.
Anh mà cũng phải ghen với một người không tồn tại sao?
……
Ngày 1/7, mưa.
Sau một tháng nỗ lực không ngừng nghỉ.
Đốc thúc Khanh Khanh uống thuốc.
Cuối cùng Tống Hữu Tinh cũng rời khỏi tâm trí em ấy.
Khanh Khanh.
Em đừng buồn nữa.
Em có thể nhìn anh được không.
……
Ngày 6/7, nắng.
Khanh Khanh ngoan hơn rồi.
Ngoan sao?
Anh không biết nữa.
Bộ dạng này của em khiến anh cảm thấy mọi chuyện vẫn chưa chuyển biến tốt hơn.
……
Ngày 16/7, nắng.
Anh phải làm sao mới khiến em chịu nhìn anh đây?
Thôi kệ.
Anh đây lạc quan vô đối.
……
Ngày 29/7, tuyết.
Đến New Zealand rồi.
Xem ra, cô nhóc này vẫn thích ra ngoài chơi lắm nhỉ?
Khanh Khanh, em biết không.
Khi em cười lên.
Khóe miệng em cong cong.
Là anh vui sướng muốn chết rồi.
……
Ngày 2/8, nắng.
Khanh Khanh muốn cái gì mà tinh linh ấy.
Đừng nói là tinh linh, cho dù là ngôi sao trên trời.
Anh cũng có thể hái xuống cho em.
Em biết không.
Nguyện vọng của anh chính là em được vui vẻ.
Em vui là được rồi.
Những ký ức đó, không nhớ ra được thì thôi.
Chúng chẳng đáng nhắc tới.
So với niềm vui của Khanh Khanh nhà chúng ta.
Thì mãi mãi chẳng đáng nhắc tới.
……
Nhật ký viết đến đây thì dừng lại đột ngột.
Ngoài cửa sổ tuyết rơi suốt đêm, gào thét đập vào song cửa.
Đúng rồi, hôm nay là ngày 3 tháng 8.
Anh làm gì có thời gian viết nhật ký chứ.
Anh đang ở trong gió tuyết phải không, Thẩm Diên Tri?