Cái Tên Khắc Mãi Trong Tim - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Mấy ngày nay, Thẩm Diên Tri về nhà rất muộn.


Hôm nay, hình như hắn đã say rồi.


Tôi không thấy bóng dáng Tạ Ý Liễu đâu nhưng lúc về, quần áo của Thẩm Diên Tri lại có chút xộc xệch.


Cà vạt lỏng lẻo, tóc mái trước trán bị hắn tùy tiện vuốt ngược lên, ánh sáng u tối trong phòng khách chiếu rọi làn da trắng lạnh lẽo của hắn.


Dưới đôi lông mày, đôi mắt hắn đỏ ngầu.


Vừa nhìn thấy tôi, hắn khẽ cười một tiếng.


"Khanh Khanh, em càng ngày càng không nghe lời tôi rồi."


Tôi bị hắn dồn ép lên ghế sofa, nhưng ngay cả lúc này, hắn vẫn đưa tay đỡ lấy eo tôi để tôi không bị va vào thành ghế.


Ánh mắt người đàn ông tối sầm, như cơn sóng dữ cuộn trào.


"Thẩm Diên Tri, Tạ Ý Liễu của anh đâu rồi?"


Tôi ngửa đầu hỏi hắn, nhưng hắn chỉ cười khẩy một tiếng.


"Bị tôi làm lạc mất rồi."


"Hôm nay cô ấy còn cùng anh ra ngoài mà."


"Cô ấy đã sớm bị tôi làm lạc mất rồi."


"……"


Một cảm xúc không tên dâng lên trong lòng. Tôi ngoảnh mặt đi, không muốn nhìn hắn.


Trán người đàn ông khẽ cọ vào trán tôi. Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi bỗng cảm thấy đôi mắt đen láy của hắn dường như ngân ngấn nước.


"Khanh Khanh, hôm nay em cũng không uống sữa, đúng không?"


"Đợi tôi đi rồi, em liền đổ sữa đi sao?"


"……"


Phải, tôi đã mấy ngày liền không uống sữa rồi.


Có lẽ tôi cũng giống Thẩm Diên Tri, đều là kiểu người rất ngang bướng, một khi bản thân đã không muốn làm thì ai nói cũng vô dụng.


Nhưng Thẩm Diên Tri sẽ chẳng quan tâm xem tôi có nguyện ý hay không.


Một ly sữa mới nhanh chóng đã được hắn hâm nóng.


Hắn ngồi trước mặt tôi, nhìn tôi chằm chằm: "Uống hết đi."


Tôi nghĩ một ly sữa vốn chẳng quan trọng đến thế.


Thứ hắn để tâm là việc tôi có nghe lời hắn hay không.


Tôi mím chặt môi không nhìn hắn. Thật ra trong mười mấy ngày qua tôi đã từng phản kháng nhưng kết cục luôn chẳng được như ý tôi.


Hôm nay, có lẽ cũng sẽ y như vậy.


Tôi không uống, Thẩm Diên Tri sẽ bóp cằm tôi rồi ép tôi nuốt xuống.


Không hiểu sao, tôi cảm thấy hôm nay hắn lại tức giận rồi.


Tôi cắn chặt răng không chịu làm theo, cuối cùng hắn thở dài một hơi.


Vừa nhìn tôi, hắn vừa ngửa đầu uống một ngụm sữa.


Sau đó bóp lấy cằm tôi, hôn xuống.


Hàm răng bị hắn cạy mở, chất lỏng cuối cùng cũng truyền vào khoang miệng tôi.


Hương sữa ngọt ngấy pha lẫn với hơi thở của kẻ say rượu đang làm những chuyện điên rồ một cách trắng trợn.


Tôi cảm thấy khó chịu, trong lòng nghẹn ứ không nói nên lời. Đến cuối cùng tôi nức nở khóc òa lên, hắn mới chịu dừng lại.


Màn đêm luôn tĩnh lặng và tàn nhẫn. Tôi nhìn chằm chằm vào bình hoa khô đặt ở huyền quan.


Hồi lâu sau, tôi mới nghe thấy giọng nói của hắn.


Trầm khàn và vỡ vụn.


Hắn ôm tôi vào lòng ôm chặt, thân nhiệt của người đàn ông luôn nóng rực như lửa đốt.


Hắn ghé vào tai tôi, lặp đi lặp lại lời xin lỗi.


"Đừng khóc nữa, tôi sai rồi Khanh Khanh, là tôi không tốt..."


"Đừng khóc nữa được không, Khanh Khanh..."


"……"


Dáng vẻ ấy, khiến tôi nảy sinh ảo giác.


Dường như tôi vẫn luôn là...


Sự tồn tại mà hắn trân quý như bảo vật.


11


Đàn ông khi đã được thỏa mãn luôn rất dễ nói chuyện.


Tôi thử thách giới hạn của hắn bằng cách nói rằng tôi không muốn nhìn thấy Tạ Ý Liễu nữa.


Ngày hôm sau, tôi liền thấy Tạ Ý Liễu khóc lóc thu dọn hành lý.


Tôi bắt đầu không hiểu rốt cuộc Thẩm Diên Tri có ý gì.


Hắn đâu phải kiểu đàn ông nghe lời tôi đến thế.


Huống hồ, Tạ Ý Liễu không phải là mối tình đầu của hắn sao?


Vấn đề nào bản thân nghĩ không thông, tôi thường sẽ trực tiếp hỏi thẳng.


Nhưng người đàn ông đó chỉ nheo mắt, đưa tay xoa đầu tôi, đây là chiêu trò lấy lệ hắn thường dùng để qua mặt tôi.


"Khanh Khanh, em mãi mãi không bao giờ là vật thay thế của ai cả."


Xem kìa, xưa nay lời đường mật luôn được bọn họ nói ra vô cùng thành thục.


Chỉ cần hắn không muốn, thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ nói cho tôi biết mục đích thực sự của hắn.


Người bị đùa giỡn, mãi mãi chỉ có một mình tôi mà thôi.


12


Có lẽ do cái nóng oi bức của mùa hè, dù cơm dì giúp việc nấu có ngon đến đâu, mấy ngày nay tôi cũng chẳng có chút khẩu vị nào.


Nuốt xong miếng cơm sườn cuối cùng, tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo.


Đúng lúc này, tim tôi chợt đập nhanh một nhịp.


Kỳ kinh nguyệt đã mấy tháng nay không tới rồi.


"……"


Với cái thái độ không biết tiết chế đó của Thẩm Diên Tri, lại không cho tôi uống thuốc, kết quả này dường như là tất yếu.


Tôi mang thai rồi.


Có lẽ Thẩm Diên Tri vẫn chưa biết, tôi thẫn thờ nhìn chằm chằm vùng bụng phẳng lì của mình.


Bi ai thay, chuyện giữ hay bỏ đứa bé này, liệu tôi có thực sự được quyền quyết định không?


Mấy ngày nay Thẩm Diên Tri về nhà rất sớm.


Hơn nữa cứ về đến nhà là đòi ôm tôi.


Rất nhiều lúc tôi không thể phân biệt nổi người này rốt cuộc có phải là kẻ ngày xưa chỉ vì hứng chí nhất thời mà có thể đạp tôi xuống đất hay không.


 Không biết từ bao giờ, giới hạn của hắn dường như đã bị hạ xuống đến mức cực thấp.


Thi thoảng tôi nghe thấy tiếng hắn gọi điện thoại nói chuyện với bạn bè.


Chắc là, bạn hắn rủ hắn ra ngoài đánh bài.


Hắn cười khẽ, rũ mắt nhìn tôi đang cuộn tròn trên ghế sofa.


"Ở nhà với vợ."


"……"

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo