Cái Tên Khắc Mãi Trong Tim - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Đầu dây bên kia vang lên một tràng tiếng xuýt xoa, đến mức tôi ngồi đây cũng nghe thấy rõ mồn một.


"Lại chiều chuộng con nhỏ thần kinh đó nữa à..."


Giọng điệu khinh thường của đám người đó xa dần. Đúng vậy, trong mắt đám bạn của Thẩm Diên Tri, tôi đại khái chính là loại tồn tại đó.


Là kẻ điên, hoặc là đứa thần kinh. Đường đường là phu nhân nhà họ Thẩm không làm, suốt ngày chỉ biết làm mình làm mẩy.


Một đêm nọ, tôi gặp ác mộng.


Thậm chí tôi không còn phân biệt được đó rốt cuộc là mơ hay là ký ức.


Thẩm Diên Tri dẫn theo một đám người chặn tôi ở góc lớp, lớn tiếng đọc điểm số của tôi.


Khi đó vì bị bọn họ quấy rối, tôi chẳng thể nào tập trung tinh thần học hành được.


Thành tích thê thảm đến mức không nỡ nhìn.


Nhưng Thẩm Diên Tri lại đứng nhất, hắn vĩnh viễn là người đứng nhất.


Hắn giơ bài thi lên đỉnh đầu tôi, cười đầy cợt nhả.


"Mẹ kiếp, chỉ số IQ thấp thật đấy."


"……"


Tôi choàng tỉnh giấc, tiếng ve sầu từ ngoài trời vọng vào xa xăm.


Màn đêm dường như bao trùm vô tận, hơi thở của người bên cạnh nhẹ nhàng đều đặn.


Tôi ngồi lên người hắn, đột ngột bóp chặt lấy cổ hắn.


Trong bóng đêm, trông hắn yên tĩnh và bất lực.


"Định bóp chết tôi sao?"


"Thẩm Diên Tri, là anh đã kéo tôi xuống địa ngục."


Tôi khẽ nói, từ từ siết chặt lòng bàn tay.


Hắn cứ thế nhìn tôi.


Tôi nghĩ, sẽ có một khoảnh khắc nào đó, tôi thực sự sẽ nhẫn tâm kết liễu mạng sống của hắn.


Nhưng cuối cùng tôi vẫn không làm thế.


Mặc dù hắn để mặc cho tôi muốn làm gì thì làm.


13


Trưa hôm nay, trong nhà xuất hiện một người mà tôi đặc biệt không muốn gặp.


Dù tôi và Thẩm Nhụy Hân đã nhiều năm không gặp nhưng khi nhìn thấy cô ta, cơ thể tôi vẫn run lên theo bản năng.


Thẩm Nhụy Hân là em gái của Thẩm Diên Tri.


Khi Thẩm Diên Tri bắt nạt tôi tàn nhẫn nhất, Thẩm Nhụy Hân đã từng đứng ra giúp tôi.


Lúc đó, tôi ngây thơ cho rằng cô ta là ánh sáng duy nhất của đời mình, là sự cứu rỗi trong cuộc sống tăm tối hỗn loạn này.


Cô ta bảo tôi đừng sợ anh trai cô ta, tuyên bố sẽ đứng ra bảo vệ tôi. Có cô ta ở đây, không ai dám động vào tôi.


Sau này tôi mới biết sở dĩ thời gian đó cô ta giúp tôi là vì cô ta đang giận dỗi với anh trai mình.


Thế là sau khi làm hòa với anh trai, cô ta bắt đầu nghĩa ra đủ trò chỉnh tôi.


Cô ta từng gọi một đám con gái chặn tôi trong nhà vệ sinh, chụp những bức ảnh sỉ nhục tôi.


Đến cuối cùng, những bức ảnh đó đều rơi vào tay Thẩm Diên Tri.


Đoạn ký ức đó quá đỗi đau đớn, khắc sâu đến mức vừa nhìn thấy Thẩm Nhụy Hân, tôi suýt chút nữa lại lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.


Cô ta nhìn tôi cũng chẳng vui vẻ gì.


Khi Thẩm Diên Tri tìm tôi về, ép tôi gả cho hắn, cũng là lúc Thẩm Nhụy Hân làm loạn dữ dội nhất.


Cô ta mắng chửi ngay trước mặt tôi, nói tôi không xứng, nói anh trai cô ta sao lại cứ khăng khăng để mắt tới tôi.


Lúc này khi nhìn thấy tôi, dĩ nhiên cô ta chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì.


Nhưng tôi lại mong cô ta làm to chuyện nên cũng trừng mắt lườm lại cô ta một cái sắc lẹm.


Cô ta thuộc kiểu tính cách đại tiểu thư, thấy tôi như vậy liền khoanh tay cười khẩy.


"Tần Tử Khanh, anh tôi đúng là chiều hư cô quá mức rồi."


"……"


"Tôi nói cho cô biết, tôi và cô từ nay không đội trời chung."


"Đừng hòng mong tôi đồng ý cho cô bước chân vào nhà tôi."


"……"


Thật là, đôi khi cô ta ấu trĩ y như trẻ con vậy.


Tôi không biết mục đích hôm nay cô ta đến là gì nhưng kiểu khiêu khích này của cô ta... thật sự chẳng thú vị chút nào.


"……"


"Anh! Anh có thể chia tay với người phụ nữ này được không?"


Mãi cho đến khi Thẩm Diên Tri trở về, tôi mới hiểu rõ mục đích của cô ta.


Hóa ra vẫn là chuyện không muốn tôi gả cho Thẩm Diên Tri.


Về vấn đề này, thật ra nguyện vọng của tôi và cô ta giống nhau.


Thẩm Diên Tri vốn định đưa tay xoa đầu tôi nhưng bị tôi né tránh.


Hắn rũ mắt, giọng nói trầm thấp mà bình tĩnh.


"Không thể chia tay."


"……"


Thẩm Nhụy Hân tức tối dậm chân, trừng mắt nhìn tôi đầy hằn học.


Tôi đảo mắt xem thường, không ngờ lại bị Thẩm Diên Tri nhìn thấy.


Hắn cười khẽ một tiếng.


"Anh! Anh có thể đừng cưng chiều cô ta như thế nữa được không?! Anh nhìn xem, vì cô ta mà anh ra nông nỗi nào rồi..."


"……"


Trên bàn ăn, Thẩm Nhụy Hân vẫn luôn miệng ríu rít không ngừng, cho đến khi Thẩm Diên Tri lên tiếng nhắc nhở.


"Im lặng ăn cơm."


Lúc đó cô ta mới chịu ngừng quậy phá.


Thật ra bữa cơm này trôi qua trong không khí im lặng âm trầm, tôi vốn dĩ đã chẳng có khẩu vị gì.


Hơn nữa, cơn buồn nôn cứ chực trào lên.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo