Câu Chuyện Ngọt Ngào Tại Khuôn Viên Trường - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
"Khanh Trưng! Đồ cờ hó nhà cậu! Cậu cố tình làm tôi bị dị ứng!"

"Cậu biết rồi?"

"Cậu! Đến cả mượn cớ cũng không thèm nữa?"

"Thiến Thiến nói cho tôi biết, lần trước cậu mời cô ấy đi ăn cơm, còn cố tình né quán thịt viên kia! Bởi vì cô ấy cũng bị dị ứng lòng trắng trứng!"

"Hai người vẫn còn liên lạc với nhau?"

"Không liên lạc, trọng điểm của cậu là cái này sao? Phải là vì tôi bị dị ứng, nên đã đau khổ mất đi một chuyện tình đẹp!" 

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó? Sau đó tôi muốn tuyệt giao với cậu!"

"Không thể làm hoà sao?"

"Không thể! Xác suất làm hoà cũng giống như xác suất cậu đi trên đường bị xe đạp tông trúng vậy!"

……

Ngày hôm sau, lúc thức dậy.

Tôi có chút choáng váng nhìn lên trần nhà, hôm qua mơ linh tinh, bây giờ chỉ thấy đầu đau như búa bổ.

"Dậy rồi?"

Giọng nói của Khanh Trưng có chút uể oải, nhưng tâm trạng lại rất tốt.

Cậu ta tự nhiên như ruồi ôm chặt tôi, đầu tựa vào xương quai xanh của tôi: “Ngủ tiếp đi."

"?"

Tôi uống đến mất trí nhớ rồi sao? Tại sao Khanh Trưng lại nằm trên giường của tôi, từ lúc nào mà quan hệ của bọn tôi lại tốt như vậy? 

"Tránh ra!"

Tôi nhanh chóng nhảy xuống giường đánh răng rửa mặt, hai thằng con trai ôm qua ôm lại còn ra thể thống gì nữa!

Vỗ nước lên mặt vài cái, đầu óc mới tỉnh táo lại, cơn tê dại trên môi cũng rõ ràng hơn.

Tôi nhìn mình trong gương, vừa đỏ vừa sưng, khoé miệng còn bị sứt ra.

Ký ức của ngày hôm qua dừng ở khoảnh khắc đó, lập tức quay trở lại.

Tôi thật sự đã hôn Khanh Trưng! 

"Cậu đang nghĩ gì vậy?"

Tôi như bừng tỉnh, nhìn qua gương thấy Khanh Trưng như cười như không dựa vào khung cửa.


Tôi hoang mang di chuyển ánh mắt, bắt đầu bốc phét: "Không, không có gì, không cẩn thận cắn trúng lưỡi thôi."

Khanh Trưng thu lại ý cười, cau mày nhẹ: "Đi qua đây."

Tôi tưởng cậu ta muốn tôi dìu cậu ta, bèn đi qua.

"Mở mồm ra."

Khanh Trưng rũ mắt xuống nhìn tôi, vẻ mặt chuyên chú.

Có lẽ vì biểu cảm nghiêm túc của cậu ta, tôi theo bản năng làm theo.

Đợi đến khi cậu ta duỗi ngón tay vào bên trong, tôi mới phát hiện ra tư thế này rất kỳ lạ.

"Ô ô!"

Tên chết tiệt, bỏ ra, sao cậu dám kéo lưỡi tôi!

Cậu ta nheo mắt cười, rồi nhận xét: "Không bị chảy máu, rất linh hoạt."

Quan sát lâu như vậy chỉ rút ra được kết luận này?!

Đợi tôi nghiến răng đe doạ, cậu ta mới tiếc nuối buông tay.

Trải qua chuyện này, sự chột dạ của tôi cũng vơi bớt.

Bóp kem đánh răng, không thèm quan tâm cậu ta nữa.

Tôi còn tưởng chuyện hôm qua đến đây là hết, cũng xem như sự ngầm hiểu giữa những người trưởng thành.

Nhưng Khanh Trưng lại không có một tí tự giác nào của người trưởng thành.

Cậu ta im lặng đứng ở bên cạnh, đột nhiên mở miệng: "Ngày hôm qua chúng ta đã....."

"Khụ!"

Mắt tôi đỏ hoe vì ho, xém tí nữa đi trầu ông bà.

Vội vàng ngắt lời: "Tôi quên rồi."

Cậu ta nhướn mày: "Cậu nói cái gì?"

Tôi chớp mắt, lặp lại một lần nữa: "Tôi uống rượu xong liền quên hết rồi."

Cậu ta im lặng nhìn tôi, cười nhẹ, nhưng trong mắt không có ý cười: "Biết rồi."

Biết cái gì cơ?

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo