Cầu Hỉ Thước của ta là chim bồ câu - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hoàng Thượng đã trở lại, trong lòng ngực ôm một nữ nhân không rõ sinh tử.

Ta vung bút trên giấy viết xuống một hàng chữ cuối cùng, thở phào nhẹ nhõm.

Vẫy tay gọi con bồ câu béo của ta, cuốn tờ giấy để vào trong ống trúc nhỏ trên chân của nó.

Hôm nay, ta cũng là một mật thám đủ tư cách rồi

Phía bên kia, bồ câu béo lập tức bay đi Dưỡng Tâm Điện.

Không sai, con bồ câu béo này cũng là mật thám đủ tư cách đó.

Kể từ khi bắt đầu, Hoàng Đế đã biết ta là mật thám của địch quốc, cho nên mới sắp xếp cho ta ở lãnh cung, cảm thấy như vậy có thể khiến cho mật thám như ta thất nghiệp.

Hắn chờ đến lúc địch quốc ghét bỏ ta, mới tuỳ tiện bạn cho ta một đại thần nào đó.

Nhưng hắn đợi vài tháng, không chờ được ta không chờ ta bị thất nghiệp, lại từ trong miệng của mật thám khác biết được tin tức ta thăng chức.

Hắn phái người đi tra, mới phát hiện ra tuy ta ở yên tại lãnh cung, mỗi ngày đúng giờ mà đưa tin cho địch quốc, chưa có một ngày nào là không gửi tin tức mới cả.

Hắn nhìn thấy tin tình báo ta truyền ra, khiếp sợ vô cùng.

Hắn phát hiện ra, tin tình báo mỗi ngày ta truyền ra chính là bịa ra một chuyện gì đó về hắn. 

Hôm nay viết hắn nạp nữ tử đàng hoàng vào cung, ngày mai viết về hậu cung yêu hận tình thù của hắn. (Tuy hậu cung của hắn cũng chỉ có một mình ta, lại còn bị nhốt ở lãnh cung) Kỳ lạ nhất là còn có chuyện ma quỷ là hắn cùng với Thừa Tướng ái muội không rõ. 

Ta viết thật sự quá hay, thậm chí còn khiến cho Hoàng Thượng cảm thấy, nếu không phải chính hắn là Hoàng Thượng, có lẽ hắn sẽ tin những câu chuyện đó là thật.

Tuy cốt truyện rất máu chó, nhưng ngôn ngữ đủ sinh động, đọc xong khiến người ta mất ăn mất ngủ, cảm xúc tràn trề trong lòng. Chủ yếu là do ta đủ cần cù, mỗi ngày đều cập nhật đúng thời gian, đúng định lượng.

Vì thế, đường đường là Hoàng Đế của một nước lớn, thế mà lấy tin tình báo của mật thám làm niềm vui mỗi ngày.

Hắn thậm chí còn bắt bồ câu của ta, cũng chọn dùng thủ đoạn đặc biệt để ép nó làm phản. 

Cái gì ta cũng không biết, còn nghĩ là cấp trên cùng với đồng nghiệp của ta nuôi bồ câu béo.

Khó trách, khó trách, khi ta sinh bệnh, Hoàng Thượng thường là người đầu tiên biết, cũng phái tới một đám chuyên gia hội chẩn từ Thái Y Viện. Mỗi năm các loại ngày hội ta vẫn đều nhận được ban thưởng. 

Hoá ra không phải vì một thoáng kinh hồng lần đầu gặp gỡ mà rễ tình đâm sâu với ta!

Hoá ra không phải vì ta tuổi nhỏ, xinh đẹp đáng yêu!

Tình cảm của hắn là vì muốn ta khỏi bệnh nhanh một chút mới có thể cập nhật chương mới. Tình cảm của hắn, chính là tiền thưởng cho sự vất vả của ta, tiền thưởng dành cho tác giả.

Cuộc sống thật không dễ dàng, nhân viên văn phòng muốn khóc thút thít.

Vì sao ta lại không phát hiện tất cả những chuyện này chứ?

Là bởi vì, năm nào đó, tháng nào đó, Hoàng Đế đột nhiên tâm huyết dâng trào, ngự giá thân chinh, đánh cho công ty của ta kêu ầm ĩ, quy thuận Hoàng Đế thích xem tiểu thuyết này. Mật thám là ta đây hoàn toàn mất đi công việc của mình, vốn định giả chết chạy trốn về nhà làm cá muối mỗi ngày.

Nhưng các cung nữ xinh đẹp bên cạnh ta ấn ta xuống, nhốt ta lại. Hả, những ngày trong lao ngục tối tăm?

Đáng tiếc là trong phòng tối này không có xiềng xích trên cơ thể, chỉ có xiềng xích về tinh thần, mỗi ngày ta đều bị buộc phải lên lớp học văn hoá, lớp học lễ nghi.

Sau đó không lâu, Hoàng Đế trở lại, nghe nói hắn chuẩn bị làm lễ phong hậu đại điển, tất cả mọi người trong hậu cung đều phải tham gia. Nhưng trong hậu cung không phải là có một mình ta hay sao?

Ta đã nói, bảo sao các cung nữ cứ ấn đầu ép ta học lễ nghi, hoá ra là không muốn ta bị xấu mặt khi tham gia đại điển.

Vốn là vào thời điểm đại điển diễn ra, ta sẽ có cơ hội trốn đi.

Nhưng ta lại không ngờ được, thật sự không ngờ, vai chính trong đại điển phong hậu sẽ là ta. Vì sao? Vì sao? Vì sao?

Sau đại điển, ta bị Hoàng Đế mang về tẩm cung, lúc này hắn mới nói cho ta là hắn đã lấy được một phong thư gửi cho ta, là cấp trên của ta gửi tới.

Cấp trên của ta cảm thấy ta đã làm hết việc rồi, có thể quay về làm việc tại trụ sở chính, không bao lâu sẽ có người tới đón ta.

Hoàng Thượng đã quen xem truyện của ta hàng ngày, không tìm ra lý do giữ lại ta, cũng không biết nên làm thế nào, cho nên dứt khoát huỷ bỏ công ty của ta, cuối cùng giữ lại ta bằng thân phận Hoàng Hậu.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo