Cầu Hỉ Thước của ta là chim bồ câu - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hoàng Thượng nói, hắn chỉ là thích đọc truyện của ta, cũng không để ý đến thân thể của ta, bảo ta yên tâm mà định cư ở trong cung, lại cho ta điều kiện đãi ngộ vô cùng tốt.

Nói thật, ta động lòng, nên ta đồng ý luôn rồi.

Hai canh giờ sau đó, ta hối hận.

Đã nói là không để ý đến thân thể của ta cơ mà, hiện tại trên giường đang rung lắc của ta là ai?

Đáng tiếc, ván đã đóng thuyền, ta chỉ có thể ở lại trong cung.

Ta sẽ không nói, thật ra là ta luyến tiếc bánh xốp hoa đào với món đùi gà nướng sốt của đầu bếp trong cung.

Dù sao, ta cũng là chảy nước miếng nóng bỏng mà ở lại trong cung.

Mười năm sau, ta ôm một đôi trai gái, ngồi trên xích đu kể lại lịch sử sáng chói của mình.

Con gái hỏi ta, vì sao hậu cung của cha nó lại vừa ngu ngốc vừa lạ lùng như thế? Điều này cũng khiến ta bắt đầu buồn bực theo, vì sao một Hoàng Đế ngoại hình đỉnh cấp, sức khoẻ đỉnh cấp, đầu óc lại càng đỉnh, vì sao cứ cố chấp coi trọng một mật thám vừa ngốc nghếch vừa lạ lùng như ta?

Đêm đó, ta nằm trong lòng ngực của Hoàng Đế hỏi hắn, hắn nói là hắn coi trọng khí chất ngốc nghếch của ta.

Ta tức giận đến nỗi đá thẳng vào ngực hắn. 

Hắn chưa nói thành lời, chỉ là nhớ lại trong đầu khoảnh khắc lần đầu gặp gỡ: Nàng tới trên một cỗ kiệu nhỏ, gió thổi mành kiệu, thổi loạn sợi tóc của nàng.

Hắn đứng ở trên cầu cách đó không xa, nhìn nàng vẫn không hề bực bội, mà là nhặt lên cánh hoa đào thổi tới ống tay áo của nàng, thả vào không trung bay theo gió.

Nàng quay đầu thấy hắn đang nhìn, nhoẻn miệng cười, giống như ánh mặt trời ấm áp ngày xuân, sinh trưởng vạn vật. 

Mà trong nháy mắt kia, hắn đã xác định điều mà hắn mong muốn trong cuộc đời này rồi.

(Hết)

(Phần sau là dưới góc nhìn của nam chủ)

Nghe nói là có rất nhiều người tò mò, nữ nhân trẫm ôm trở về là ai phải không?

Tạ Yêu, người ở hoàng cung, vừa mới hạ triều.

Còn nữ nhân kia, trẫm phải tự bào chữa cho bản thân mình, đó không phải là trẫm làm, là thân vương đệ đệ ruột của trẫm làm!

Vân đệ thích học võ biết đánh nhau, được bá tánh thân thiết gọi là Võ Thần Hộ Quốc. Mà trong hẻm thanh hồng lâu, hắn thường xuyên vung tiền như rác đi cổ động, được oanh oanh yến yến thân thiết gọi là Vân lang.

Ngày hôm đó, Vân đệ không tới lâm triều, cũng không phái người tới xin nghỉ. Trẫm đang ở Ngự Thư Phòng lo lắng thì thấy Vân đệ ôm một người con gái tiến vào.

“Đệ lại làm hại cô nương nhà ai ròi?” Trẫm quen thuộc mà rút thước ra.

“Hoàng huynh đừng vội, nghe đệ giải thích trước đã! Huynh nhìn xem đây là ai?”

Trẫm vừa nhìn thì thấy, trời đất ơi, không phải là Thẩm Thừa tướng hay sao?

Trong đầu trẫm nhanh chóng xuất hiện rất nhiều đoạn ngắn, có lẽ dạo này nên bớt bớt xem bồ câu đưa thư đi.

Vân đệ lại giải thích, hoá ra là Thẩm Tương ở thanh lâu uống rượu say, bị khách ngộ nhận là tiểu quan. Tú bà vì muốn thoả mãn mong muốn của khách mới thay đổi quần áo của Thẩm Tương, rồi đưa lên giường. May mắn mà Vân đệ kịp thời phát hiện cứu ra.

Vân đệ mang theo Thẩm Tương trở về phủ đệ, mà sau đó không lâu, trẫm thu được hai phong bồ câu đưa thư, một là “Thật đáng sợ! Không ngờ Hoàng Đế ôm nữ nhân xa lạ vào thư phòng”, một phong khác là “Những chuyện khó nói của Hoàng Đế cùng Thừa tướng”

Sau khi xem xong, trẫm chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, mang theo nụ cười thần bí, trẫm hạ lệnh hôm nay cắt bỏ món đùi gà ở lãnh cung. 

Tiểu mật thám này mỗi ngày đều nhảy nhót ở ranh giới của ta, nhưng ta lại không biết làm gì với nàng, ai bảo ta cùng với nàng có một giao dịch nhỏ chứ.

Cha của tiểu mật thám là Tướng quân Nam Quốc, đã từng một thời danh chấn thiên hạ. Khi trẫm rèn luyện ở biên quan đã giao thủ với ông ấy, đúng là một địch nhân đáng kính. 

Đáng tiếc, Quốc quân của Nam Quốc ngu ngốc háo sắc, không chỉ kiêng kỵ tướng quân, còn thèm nhỏ dãi dung mạo của tiểu mật thám, hạ lệnh tiểu mật thám sau khi cập kê phải tiếng cung, nếu không thì sẽ tru di cửu tộc.

Tướng quân nhiều lần đấu tranh không có kết quả, đáng thương một thế hệ danh tướng, ngay cả người nhà cũng không bảo vệ được.

Thấy tuổi cập kê của nữ nhi sắp đến gần, tướng quân càng thêm sốt ruột. Sau khi trẫm vừa khéo biết được, đành đưa cành ô liu ra cho tướng quân. Chúng ta rất nhanh đã đạt tới nhận thức chung, có kế hoạch. 

Tướng quân lấy danh làm mật thám, đưa một đám nữ nhân tới hậu cung của trẫm. Trẫm mượn cơ hội đưa người khác tới để đặt bên người bảo vệ tiểu mật thám.

Kế hoạch của trẫm chu đáo chặt chẽ hoàn hảo, đáng tiếc lại sinh ra vài biến số. 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo