Chân thành - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1

 

Ngày người trong mộng của Sở Giang Dã trở về nước, anh về nhà rất muộn.

 

Vừa vào cửa, theo thói quen là một cái ôm thật chặt, giống như ôm mèo vậy, anh dụi vào người tôi làm rối tung quần áo, để cả người tôi đều vương đầy mùi hương của anh.

 

Đây chắc là thói quen nho nhỏ gì đó giữa anh với người trong mộng.

 

"Hứa Noãn, thật ra hôm nay anh..."

 

Tôi đưa ngón trỏ đặt lên môi Sở Giang Dã, ra hiệu anh đừng nói nữa.

 

Tôi đều hiểu cả.

 

Tôi sẽ lập tức rời đi trong đêm.

 

Mỗi tháng người bao nuôi cho tôi năm trăm nghìn, ba năm qua nhà tôi mua được hai căn hộ, với tư cách là thế thân, chút tự giác ấy tôi vẫn có.

 

Nếu anh cần, trước khi đi tôi còn có thể giúp vệ sinh biệt thự một lượt.

 

2

 

Sở Giang Dã nhìn thấy tôi chuẩn bị một bàn đồ ăn thịnh soạn, thở dài thật sâu:

 

"Ăn cơm trước đã."

 

Tôi ngoan ngoãn múc canh, gắp đồ ăn cho anh, rồi ngồi đối diện, chủ động ra ký hiệu nói:

 

[Tôi, muốn, rời, …]

 

Chữ "đi" cuối cùng còn chưa kịp ra ký hiệu, điện thoại đã vang "ting" một tiếng, hiện lên tin nhắn.

 

Nhận được ba mươi triệu chuyển khoản.

 

"Anh hiểu rồi, anh chưa quên quà đâu."

 

Sở Giang Dã nghiêng người, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, trong mắt toàn là dịu dàng:

 

"Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn thấy em thích nhất món quà này.”

 

"Chúc mừng sinh nhật Hứa Noãn.”

 

"Anh hiểu hết."

 

?

 

3

 

??

 

Rốt cuộc là ai hiểu ai vậy?

 

Tôi lau mồ hôi trên trán, trước tiên cẩn thận nhận ba mươi triệu, sau đó lại ra ký hiệu cho anh lần nữa:

 

[Ý tôi là, tôi, muốn, rời…]

 

Sở Giang Dã lại "hiểu" rồi.

 

Ánh mắt anh tối sầm lại, theo bản năng liếm môi, cúi người bế ngang tôi lên, đi thẳng vào phòng ngủ:

 

"Anh hiểu rồi, cũng đâu phải không được. Dù gì hôm nay cũng là sinh nhật em, đều chiều em hết."

 

?

 

4

 

Nghe nói trung tâm thành phố mới mở lớp tranh biện bằng ngôn ngữ ký hiệu, tôi định đi luyện tập một chút.

 

Dù sao tay chậm quá cũng dễ gây hiểu nhầm.

 

Đau lưng quá.

 

5

 

Ai cũng biết Sở Giang Dã có một thanh mai trúc mã kiêm người trong lòng nổi tiếng.

 


Mọi người đều đang chờ bọn họ thành đôi, ai ngờ người trong lòng lại bỏ mặc Sở Giang Dã mà ra nước ngoài.

 

Thế là tôi ký hợp đồng kết hôn với Sở Giang Dã.

 

Mỗi tháng năm trăm nghìn, làm một phiên bản người tình ngoan ngoãn hiểu chuyện .avi (bản không phát ra tiếng), lặng lẽ kiếm bộn tiền.

 

Nghĩ tới đây, tôi khẽ nắm lấy chiếc nhẫn cưới đắt tiền trên tay trái.

 

Người tình trong mộng đã trở về, chắc chắn cô ta sẽ không đeo nhẫn cũ.

 

Vậy thì nhẫn thuộc về tôi, lại kiếm thêm một khoản!

 

Tôi vui vẻ chụp ảnh đăng bán trên web đồ cũ, đột nhiên tiếng chuông vang lên từ dưới gối.

 

"Ờ..."

 

Tay nhanh hơn não.

 

Đến khi tôi nhận ra đó là điện thoại của Sở Giang Dã thì cuộc gọi đã được kết nối rồi.

 

Một giọng nữ lanh lảnh vang lên từ đầu dây bên kia:

 

"Là giọng phụ nữ? Cô là trợ lý của Sở Giang Dã?"

 

Tôi không nói được, ngập ngừng một lúc rồi khẽ "Ừm" một tiếng.

 

"Cô nhắn với Sở Giang Dã, cô nhóc điên của anh ấy đã về rồi, đang chờ anh ấy đến cưới đấy!"

 

Tôi không do dự, lập tức cúp máy.

 

Còn tiện tay gửi luôn định vị bệnh viện tâm thần cho cô ta.

 

Giờ bọn lừa đảo qua điện thoại chơi kiểu này rồi sao?

 

6

 

Không đúng.

 

Tôi sơ suất quá rồi.

 

"Cô nhóc điên" đó chắc là người trong lòng của Sở Giang Dã chứ gì!

 

Hai người này chơi cũng mặn mòi ghê!

 

Tôi hít sâu một hơi lạnh, luống cuống rút lại tin nhắn vừa gửi, đúng lúc cửa phòng ngủ mở ra, Sở Giang Dã vào lấy điện thoại.

 

"Dậy rồi à?"

 

Tôi luống cuống, ánh mắt né tránh khắp nơi, Sở Giang Dã hiểu nhầm, nhíu mày bước đến gần tôi:

 

"Còn đau à?"

 

Vừa đi anh vừa cởi áo khoác, một tay xắn tay áo sơ mi lên đến khuỷu tay, ngón tay thon dài cầm lấy tuýp thuốc mỡ trên tủ đầu giường—

 

"Rõ ràng buổi sáng anh đã bôi thuốc cho em rồi mà."

 

Đầu tôi ong một tiếng, mặt lập tức đỏ bừng, chợt lóe lên ý tưởng, tôi vội làm ký hiệu tay cho anh:

 

[Tôi muốn đi bệnh viện.]

 

"Được, anh gọi bác sĩ tới nhà."

 

Tôi nhanh chóng cầm điện thoại chỉ cho anh ta xem:

 

[Tới bệnh viện này.]

 

[Anh có thể đi trước chờ tôi không, tôi sẽ đến ngay.]

 

Gương mặt điển trai của Sở Giang Dã thoáng vẻ khó hiểu, hàng mi dài khẽ rung, anh ngồi xổm xuống nhìn tôi chằm chằm.

 

Ừm…

 

Bệnh viện tâm thần cũng là bệnh viện thôi mà.

 

Chữa vết thương ngoài da cũng được.

 

Chuyện này hơi rắc rối, anh đừng hỏi kỹ quá.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo