Chân thành - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

7

 

Vì sự bất cẩn của tôi, lần gặp lại của Sở Giang Dã và người trong lòng lại diễn ra ở bệnh viện tâm thần.

 

Nhưng không ảnh hưởng gì lắm.

 

Tại sảnh bệnh viện, người trong lòng vừa khóc vừa nhào vào lòng Sở Giang Dã, trông như chim non trở về tổ, cảm động phát khóc:

 

"Năm xưa là cô nhóc điên bướng bỉnh làm sai, bây giờ cô ấy muốn xin lỗi anh, anh còn muốn cưới cô ấy làm vợ không?”

 

"Cô nhóc điên đã bị trừng phạt rồi, cô ấy mắc bệnh trầm cảm rất nặng, không chữa được đâu, đau khổ muốn chết luôn."

 

Tôi trốn xa xa, nổi hết da gà, cố thu nhỏ sự tồn tại của mình, ánh mắt vô tình bị tấm poster trên tường thu hút.

 

Hình như dự án nghiên cứu này kiếm được tiền đó, chia hoa hồng 20% mỗi năm, hay là tôi góp vốn một ít nhỉ?

 

Khoảng hai tiếng sau, tôi phát hiện điện thoại có 18 cuộc gọi nhỡ từ Sở Giang Dã, cuống cuồng quay lại đại sảnh bệnh viện.

 

Người trong lòng ngồi bệt dưới đất khóc nức nở, Sở Giang Dã dựa vào tường, môi mím chặt, ánh mắt lạnh lùng toát ra sự nguy hiểm, vẻ lạnh nhạt vốn có bỗng trở nên đáng sợ.

 

Tôi từ từ tiến lại gần, chợt nghe anh lạnh lùng nói với người trong mộng:

 

"Cô có thể biết xấu hổ chút được không? Coi tôi là thằng ngu chắc?"

 

Người trong mộng đau đớn như muốn vỡ vụn, vừa khóc vừa chỉ tay vào tôi:

 

"Là vì cô ta đúng không?"

 

Sở Giang Dã thuận thế quay đầu nhìn tôi, trong nháy mắt, tất cả sát khí trên người anh biến mất không còn dấu vết, thậm chí còn lộ chút tủi thân.

 

Anh bước nhanh tới nắm lấy tay tôi, nắm rất chặt, như thể sợ tôi chạy mất.

 

Anh nói với người trong mộng:

 

"Tất nhiên là vì vợ tôi rồi, chúng tôi đã kết hôn ba năm, làm ơn tự trọng."

 

Nói xong, Sở Giang Dã cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt ấm ức không chút che giấu.

 

Anh đẩy nhẹ tôi, ra hiệu tôi nói gì đó.

 

Tôi “Hả" nửa ngày, đành cắn răng ra ký hiệu tay với người trong mộng:

 

[Thật, ra, anh ấy, yêu, cô, tôi, là, thế, thân.]

 

Người trong mộng nhìn không hiểu, ngược lại tập tài liệu trong tay tôi lại rơi đầy đất.

 

Sở Giang Dã cúi đầu nhặt một tờ lên, đưa cho người trong mộng:

 

"Tôi nghĩ cô không hiểu, để tôi giải thích thay vợ tôi."

 

"Cô ấy đầu tư vào dự án nghiên cứu của bệnh viện này, chuyên trị cho mấy người đầu óc có vấn đề như cô. Mau đi trị đi, thiếu tiền thì vợ tôi tài trợ, đừng ra ngoài làm mất mặt nữa."

 

Tôi nói vậy lúc nào?

 

Sở Giang Dã, sao anh lại "hiểu" nữa rồi?

 

8

 

"Hứa Noãn, anh phải nói rõ với em.”

 

"Tình cảm của anh giống như lời thề trong lễ cưới vậy, em là duy nhất, là không thể thay thế, là người anh yêu nhất.”

 

"Ba năm trước là vậy, bây giờ vẫn vậy, cả đời này cũng thế."

 

Trên đường về, Sở Giang Dã lái xe, anh nhìn tôi qua gương chiếu hậu, ánh mắt nóng rực.

 

Nhìn đến mức tôi chột dạ.

 

Chẳng phải lời thề kết hôn chỉ là hình thức thôi sao?

 

Tôi còn từng nói sẽ chung thủy với bạn đời nữa cơ.

 

Nhưng thực ra tôi luôn âm thầm tích góp quỹ riêng.

 

Hôm qua vừa nhận được ba mươi triệu, tôi đã lén lên kế hoạch ly hôn, về quê dưỡng già rồi.

 

Dù sao tôi với Sở Giang Dã quen nhau chưa đầy ba năm một tháng.

 

Nếu trên người tôi không có bóng dáng của người trong mộng, tôi chẳng tin anh lại yêu tôi đến mức chết đi sống lại như vậy.

 

Như thể nghe được tiếng lòng tôi, Sở Giang Dã bỗng siết chặt vô lăng, giọng khàn khàn:

 

"Em không cần làm gì hết, cho anh thời gian, anh sẽ chứng minh cho em thấy."

 

Tôi không biết nên đáp gì, cuối cùng chỉ vươn tay xoa nhẹ lên đầu anh.

 

Tình yêu hay tiền bạc, tôi đã lựa chọn từ khi ký hợp đồng tiền hôn nhân rồi.

 

So với một người đàn ông yêu tôi.

 

Tôi càng muốn tự mình trở thành bà chủ giàu có.

 

9

 

Ngày thứ ba sau khi người trong mộng về nước, cô ta chủ động hẹn tôi gặp ở quán cà phê.

 

Lần đầu tiên tôi cảm thấy việc không nói được thật là vướng víu.

 

Tôi chỉ có thể ngồi nghe cô ta thao thao bất tuyệt, đến cơ hội chen ngang cũng không có.

 

Cô ta lấy ra đơn đặt mua chiếc nhẫn cưới của tôi, khóe môi nhếch lên nụ cười mỉa mai lạnh lùng:

 

"Sở Giang Dã coi cô là thế thân của tôi, những lời anh ấy nói đều là tức giận nhất thời, cô cảm nhận được chứ?”

 

"Nói thẳng luôn, tôi mới là nữ chính, tôi có hệ thống, tôi nhất định sẽ cưa đổ Sở Giang Dã."

 

người trong mộng muốn nhìn tôi tự ti, nhìn tôi tức giận phát điên, ai ngờ tôi lại cầm bút viết:

 

[Hệ thống cấp cho cô bao nhiêu ngân sách để đuổi tôi đi vậy?]

 

Người trong mộng khựng lại.

 

Tôi đỏ mặt đưa mã QR thanh toán cho cô ta —

 

[Bán nhẫn trên web mất phí khá cao, mình giao dịch trực tiếp cho tiện nhé?]

 

Viết xong, tôi tháo nhẫn cưới xuống, cẩn thận cho cô ta xem từng chi tiết, từ vòng nhẫn, viên kim cương, đến dòng chữ khắc bên trong…

 

Nhưng tiền chưa tới tay, nhẫn tôi chưa thể buông.

 

Người trong mộng sững sờ, hai tay siết chặt chiếc túi Hermès, siết đến mức đầu ngón tay cũng in hằn màu xanh da trời của da thuộc.

 

Cô ta rút ra tấm séc, ném lên bàn:

 

"Cô tự điền giá đi, đi càng xa càng tốt."

 

Đôi mắt tôi lập tức sáng rỡ, cẩn thận gấp tờ séc cất vào túi, rồi làm ký hiệu tay cho cô ta:

 

[Hiểu, rồi. Bây, giờ, tôi, liền…]

 

Chưa kịp làm xong, ghế bên cạnh bỗng trũng xuống, Sở Giang Dã đã xuất hiện trước bàn.

 

Từ đầu tới chân anh đều toát ra vẻ khó chịu, một tay ôm lấy eo tôi, lạnh lùng nói:

 

"Cô đúng là âm hồn không tan, vợ tôi không nói được, đừng đến làm phiền cô ấy."

 

Nói xong, Sở Giang Dã ấn chặt cổ tay tôi, cho tôi một ánh mắt kiểu "anh đều hiểu".

 

Trong lòng tôi rét run.

 

"Cô biết vợ tôi có ý gì không?”

 

"Cô ấy bảo cô cút xa một chút, hiểu chưa?"

 

Xong đời.

 

Sở Giang Dã hiểu rồi á?

 

Anh chẳng hiểu tí nào cả!

 

Anh sắp lạc đề tới tận Nam Cực rồi!

 

Tờ séc kia có giới hạn tối đa là mười triệu đó!

 

Người trong mộng à, hay mình nhắn tin trao đổi đi, đừng nhìn ngôn ngữ kí hiệu của tôi nữa được không?

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo