Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Mẹ tôi hỏi tôi đang xem gì thế.
Tôi lặng lẽ báo cáo bài viết bịa đặt của mấy cái trang lá cải, tiện tay gỡ luôn app.
Đám truyền thông chụp lén thật quá đáng!
Đây chẳng phải đang phá hoại hạnh phúc gia đình người ta sao.
Mỗi tháng anh cho tôi năm trăm nghìn, ba ngày mặn nồng với người trong mộng thì đã làm sao?
Tối nay tôi có nên hầm canh tẩm bổ cho anh không nhỉ?
Mẹ tôi ngồi trên ghế massage cao cấp của trung tâm khám sức khỏe, vừa ăn trái cây vừa cảm thán:
"Con giỏi hơn mẹ rồi, gả được người chồng tốt, để mẹ cũng được hưởng phúc theo."
Ban đầu mẹ kiên quyết phản đối chuyện tôi kết hôn, càng không biết gì về hợp đồng tiền hôn nhân, sau này Sở Giang Dã đích thân tìm mẹ nói chuyện riêng.
Không biết hai người đã nói những gì, từ đó mẹ không can thiệp nữa, an tâm hưởng phúc.
Tôi đang mải nghĩ vẩn vơ thì bác sĩ gọi mẹ tôi vào kiểm tra.
"Bốp!"
Tôi vừa đứng dậy đã đụng phải cô y tá vội vã đi ngang qua, hồ sơ giấy tờ rơi đầy đất, cô ấy vội vàng cúi đầu xin lỗi lia lịa.
Tôi xoa vai, giúp cô ấy nhặt tài liệu, ánh mắt vô tình dừng lại ở một tờ giấy, bàn tay bỗng khựng lại.
[Bệnh nhân: Lương Tiêu Tiêu… Nội dung: Điều trị giật điện cưỡng chế… Thời gian: 7/12 - 10/12]
?
Lương Tiêu Tiêu chẳng phải là tên thật của chị gái người trong mộng sao?
Chẳng phải truyền thông đưa tin ba ngày này hai người họ "mặn nồng" ở khách sạn à?
Chẳng lẽ cô ta mềm nhũn chân là do… bị cưỡng chế giật điện trị liệu?
13
Tôi thề đây là cảnh tượng ám ảnh nhất đời tôi.
Tôi lén theo chân thực tập sinh vào khu nghiên cứu bệnh tâm thần sát bên, bỏ ra chút tiền, moi được đoạn video giám sát phòng điều trị VIP.
Suốt ba ngày đó, Lương Tiêu Tiêu đều bị điều trị giật điện ở đây!
Sở Giang Dã thỉnh thoảng xuất hiện trong hình, anh mặc vest đen chỉnh tề, cầm theo quyển sách, ánh mắt lạnh buốt như băng.
Lương Tiêu Tiêu nhiều lần gào khóc điên loạn, Sở Giang Dã chỉ lạnh lùng hỏi:
"Đầu óc tỉnh táo chưa? Còn muốn nghe lời hệ thống nữa không?"
Dáng vẻ lạnh lẽo tàn nhẫn đó, ngay cả tôi nhìn qua màn hình cũng run cầm cập.
Tôi run rẩy tua nhanh video, đột nhiên nhận ra khách sạn bị truyền thông chụp trộm Sở Giang Dã ở ngay sát bên khu điều trị bệnh viện tâm thần này.
Hóa ra ba ngày "mặn nồng" mà báo chí đưa tin…
Sở Giang Dã và người trong mộng đã trải qua như vậy đó.
"Tự cô gây chuyện, chịu phạt là lẽ đương nhiên, hệ thống không nói cho cô biết à?”
"Ồn ào chết đi được, cô ồn ào đến mức tôi đọc sách cũng không yên. Biết quyển sách này viết gì không?”
"Ngôn ngữ ký hiệu là mô phỏng vật thể cơ bản… À, đây là sách vợ tôi tặng tôi, mắc gì tôi phải đọc cho cô nghe?"
Video dừng lại tại đây.
Sở Giang Dã nhẹ nhàng vuốt ve trang sách, trong mắt là ánh nhìn dịu dàng say đắm.
Còn ở phía đối diện anh.
Lương Tiêu Tiêu thì mặt mũi méo mó vặn vẹo, bẩn thỉu hôi thối, gào rú như một con chó dại.
Tôi ngồi bệt xuống ghế, nỗi sợ hãi khó hiểu lan khắp người.
Hệ thống, người trong mộng.
Liệu tất cả chỉ là cái cớ để Sở Giang Dã "không yêu"?
Người anh không yêu, kết cục sẽ thê thảm như Lương Tiêu Tiêu.
Vậy người tiếp theo, có phải sẽ là tôi không?
14
Có lẽ do hoảng loạn quá độ, tôi ngủ mê man tới tận chiều tối, mãi đến khi bị tiếng mở cửa đánh thức.
Sở Giang Dã quay người treo áo khoác, đổi dép đi vào, rửa tay sát trùng sạch sẽ.
Anh không thích nhà có người ngoài, dọn dẹp nấu nướng đều tự làm.
Anh đi vào phòng ngủ tìm tôi, theo thói quen ôm tôi từ phía sau, cằm cọ nhẹ lên vai tôi mấy cái, mãi mới lẩm bẩm nói:
"Vợ à, anh không thích trên người em có mùi thuốc khử trùng."
Tôi cứng người né tránh.
Ánh mắt sợ hãi thoáng qua bị anh bắt được, anh lập tức siết chặt vòng tay, bế bổng tôi lên, đi tới sát cửa sổ sát đất, ép tôi dựa lưng vào kính, buộc tôi đối diện với anh.
Sở Giang Dã rất đẹp trai, làn da trắng xanh lạnh lẽo, dưới đuôi mắt trái có một nốt ruồi lệ mờ nhạt, cả khuôn mặt mang theo vẻ xa cách lãnh đạm.
Chỉ có tôi biết, lúc anh động tình, nốt ruồi lệ kia sẽ đỏ tươi như máu, ánh mắt chứa chan tình yêu cuồng dại đến mức đáng sợ.
Giờ phút này, anh đang dùng chính ánh mắt ấy nhìn tôi.
Như đang nhìn con mồi.
"Vợ à, em giận vì hotsearch sáng nay hả? Anh xử lý xong hết rồi, anh và Lương Tiêu Tiêu không có gì cả.”
"...Không đúng, hôm nay em đưa mẹ đi khám sức khỏe đúng không? Kết quả không tốt? Không sao, điều trị sớm vẫn kịp.”
"Hay là, em phát hiện ra phòng điều trị đó rồi? Phòng đó có camera?"
Tôi khẽ run.
Phản ứng bản năng khiến Sở Giang Dã lập tức hiểu ra, ánh mắt tối sầm lại, anh cụp mi hạ giọng:
"Đừng sợ anh. Đó là thứ Lương Tiêu Tiêu đáng nhận được."
Tôi vội vàng làm ký hiệu tay, cầu xin anh thả tôi xuống.
Người đàn ông cố chấp không buông, trong lúc tôi giãy giụa, anh cúi đầu, nhẹ nhàng cắn lấy đầu ngón tay tôi…
"Cầu xin em, Hứa Noãn đừng sợ anh."