Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
15
Vậy mà anh lại trông có chút tủi thân?
Cái dáng vẻ đó giống như gì nhỉ?
Giống như một con sói hoang dữ dằn, rõ ràng có thể dùng hàm răng sắc nhọn cắn đứt cổ họng con mồi, vậy mà cứ cố tình đóng giả làm Husky ngốc nghếch, lật ngửa bụng ra làm nũng với tôi, gặm ngón tay tôi như đang chơi đùa, chứng minh bản thân mình ngoan hiền vô hại, không ăn thịt người.
Tôi không biết nên cảm thấy thế nào nữa.
Có lẽ vẫn là sợ.
Tôi lấy cớ đau bụng trốn vào nhà vệ sinh, anh thì cứ đứng canh ngoài cửa chờ tôi bước ra.
Ôm tôi xuống cầu thang, ôm tôi ăn cơm, bàn tay giấu dưới gầm bàn lén lút nghịch ngón tay tôi, dính lấy tôi không buông dù chỉ một giây.
"Hứa Noãn, đừng rời xa anh. Cầu xin em đừng rời xa anh nữa."
Thật ra chỉ cần anh trả đủ tiền, tôi cũng sẵn lòng ở lại tiếp.
Nhưng mà cái kiểu điên cuồng mất kiểm soát thế này của anh mới là thứ khiến tôi muốn bỏ của chạy lấy người trong đêm.
Nửa đêm lo lắng không ngủ được, tôi lén lút lay anh tỉnh dậy, gõ chữ hỏi:
[Nói thật đi, Lương Tiêu Tiêu cũng đâu có làm gì ghê gớm, anh ra tay vậy quá tàn nhẫn rồi đấy.]
Bây giờ là cô ta, liệu người tiếp theo có phải là tôi không?
Sở Giang Dã nở một nụ cười sâu xa khó hiểu:
"Nợ máu của cô ta, mấy kiếp cũng trả không hết.”
"Vợ à, anh mong em mãi mãi không biết cái gọi là 'hệ thống' của cô ta, và bản chất đáng chết của cô ta là như thế nào."
16
Tôi vốn chẳng tò mò gì cái gọi là "hệ thống", thế giới thực làm gì tồn tại mấy thứ vớ vẩn đó?
Nhưng bọn họ cứ nhắc tới nhắc lui, lần nào cũng nghiêm túc như thể chuyện thật, khiến tôi mất ngủ mấy đêm liền.
Thật khó mà không nghi ngờ được ấy!
Vì ngủ không ngon nên tâm trạng tôi cũng tệ đi, lúc ra ngoài đổ rác, tôi tiện tay ném mạnh vào thùng, ai ngờ "bộp" một tiếng, lại ném trúng người ta.
Người bình thường sao lại nấp trong thùng rác?
Tôi theo bản năng xin lỗi, ai ngờ tên đó chẳng giận gì, chỉ lau mặt rồi cười nham nhở bước tới gần tôi, còn huýt sáo một cái:
"Canh ở đây mấy ngày cuối cùng cũng gặp được cô rồi.”
"Da trắng thế, dáng cũng ngon thật.”
"Tôi càng thích cái dáng vẻ cô không mặc gì hơn cơ."
Đầu óc tôi như nổ tung, giữa ban ngày ban mặt, tôi có nghe nhầm không?
Hắn ta dám à?
Tên đàn ông càng lúc càng tiến lại gần, đưa điện thoại ra trước mặt tôi.
Trong điện thoại là đoạn quay lại hotsearch lúc rạng sáng ngày 7 tháng 12.
Ai đó đã tung ảnh ghép mặt và video ghép mặt của tôi lên mạng.
Chỉ vài giây sau, hotsearch bị xóa sạch sẽ.
"Đám xóa hotsearch thật đáng ghét, cái phúc lợi thế này nên để anh em xem nhiều chút chứ! Nhưng may mà có người báo tin trước, bọn tôi canh sẵn ở đây, lưu lại được không ít đâu…"
17
Báo tin trước.
Canh sẵn.
Bàn tay bẩn thỉu, hôi thối của tên đàn ông kia chầm chậm vuốt lên má tôi, trong đôi mắt híp lại lấp lóe ánh nhìn tham lam, cuồng si.
Giây tiếp theo, tôi giơ hai ngón tay thọc mạnh vào lỗ mũi hắn, thuận tay nhặt khúc gỗ bỏ đi bên cạnh, đập thẳng vào bụng dưới của hắn.
"Ưm!"
Hắn đau đến không dám kêu lớn, sợ bị bảo vệ phát hiện, chỉ có thể ôm bụng lăn lộn dưới đất. Tôi nhanh chóng lục điện thoại của hắn, phát hiện ra mười mấy group chat đen tối.
Tìm kiếm theo từ khóa, tôi phát hiện trong đó có tài khoản chuyên "phát phúc lợi", liên kết tới một công ty vô danh tên là "Giải Trí Lương Tâm":
[Hứa Noãn bản gốc không che, hàng cực phẩm, link nhanh xem hotsearch kẻo trễ, địa chỉ nhà là…]
Giải Trí Lương Tâm.
Tôi tra mạng phát hiện, Lương Tiêu Tiêu chính là nhà đầu tư của Giải Trí Lương Tâm.
Hóa ra, đây mới là lý do thực sự khiến Sở Giang Dã trả thù cô ta?