Chia tay đi, em quyến rũ quá, anh không xứng - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi từng lên tiếng rất nhiều lần.


Thế nhưng ánh mắt thiên hạ nhìn tôi vẫn đầy khinh bỉ và nghi ngờ.


Tôi biết, chỉ khi thắng kiện thì những lời đàm tiếu mới tự sụp đổ. 


Vì vậy, tôi dứt khoát không thanh minh gì nữa.

Nhưng mọi chuyện ngày càng vượt khỏi tầm kiểm soát.

Nếu tôi còn im lặng, sợ rằng… sẽ có một người vì tôi mà lại rơi nước mắt vài lần nữa.

Khi Kiều Thịnh bước ra, tôi đã bật livestream.

Hàng chục ngàn người ào ạt kéo vào phòng phát sóng.

Tôi lặng lẽ nhìn những dòng bình luận đang chửi rủa anh.

Và ánh mắt thấp thỏm lo lắng của Kiều Thịnh sau màn hình.

Tôi mở miệng, giọng bình tĩnh: “Không phải giết người. Toàn bộ bằng chứng tôi đã đăng lên Weibo, mọi người có thể vào xem.”

“Vụ kiện sẽ có kết quả trong vòng nửa năm nữa.”

“Kiều Thịnh là bạn trai tôi.”

“Đúng, anh ấy có tiền, nhưng pháp luật thì không ai được chạm vào.”

“Đây là lần cuối cùng tôi nói về chuyện này.”

“Và cũng nhắn nhủ người đã tung tin bịa đặt — chuẩn bị sẵn sàng đi.”

“Tôi sẽ phản tố. Đến lúc đó, không phải chỉ xin lỗi là xong.”

Dòng bình luận trôi nhanh như thác lũ, tôi không buồn đọc tiếp.

Chỉ lặng lẽ ngước mắt nhìn qua ống kính về phía Kiều Thịnh.

Trong cơn cuồng phong của dư luận, anh là người đã âm thầm tiếp thêm cho tôi dũng khí.

Tôi mỉm cười, nhìn thẳng vào camera: “Đừng chỉ nói anh ấy giàu...”

 “Anh ấy còn rất đẹp trai.”

“Làm tim tôi loạn nhịp, khiến tôi say đắm chẳng lối về.”

Kiều Thịnh đứng đơ tại chỗ.

Tôi tắt livestream, nghiêng đầu nhìn anh.

Cổ họng anh chuyển động, rồi nở nụ cười bất lực: “Chị giỏi quá nha, em yêu chị chết mất~”

“Lại đây đi, cho chị sờ cơ bụng của em nè~”

Tôi: ..........

Xin miễn cho tôi.

Tôi bước tới, chủ động ôm lấy anh.

Trên người anh vẫn còn mùi sữa tắm thoang thoảng, giọt nước từ tóc chảy xuống bờ vai tôi.

“Giang Giang.”

“Ừm?”

 “Lấy anh nha?”

“Cưới anh đi. Tên em anh sẽ viết ngay trang đầu gia phả.”

Tôi: “????”

“Đặt linh vị em ở giữa từ đường luôn.”

Tôi: “??????”

Anh vừa nói xong đã cười rộ lên, giọng vừa dẻo vừa ấm: “Giang Giang.”

Tôi trợn mắt: “Gì nữa?”

“Đến giờ rồi.”

“Giờ gì?”

“Mèo động dục.”

Tôi nhướng mày, lắng nghe một hồi cũng chẳng thấy mèo kêu gì.

Hiểu rồi.

Động dục... không phải con mèo.

“Giang Giang.”

 “Ừ.”

 “Chơi trốn thoát không?”

Chủ đề thay đổi quá đột ngột khiến tôi không theo kịp.

Anh cúi đầu, môi đặt lên cổ tôi, từ từ trượt lên vành tai: “Không trốn... chỉ thoát.”                      

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo