Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhưng một lúc sau.
“Nhưng mà ta biết, bên người Hầu gia sớm muộn cũng sẽ có nữ nhân khác, ta cùng với ngài ấy làm sao có thể là vợ chồng cả đời được.”
“Trong lòng ngài ấy có một người, bên người ngài ấy có Anh Nương, còn có ngài nữa.”
“Ta sợ hãi, thật sự sợ hãi, ta không muốn mình bị vứt bỏ.”
“Ta đã sớm uống thuốc tránh thai, nhưng ta biết, Hầu gia thích trẻ con, vì thế cố chấp giữ lại đứa nhỏ.”
“Quả nhiên, Hầu gia thật sự rất vui mừng, nhưng ngài ấy càng vui mừng, ta lại càng lo lắng”
“Ta sợ mất đứa nhỏ, sẽ mất đi trái tim của Hầu gia”
Bích Vân bỗng nhiên có khí lực, ôm chặt tay ta.
“Thật xin lỗi, là ta bị điên rồ mới hại huyện chủ.”
Người đã sắp chết, cho dù ta có nghĩ thế nào cũng không thể trơ mắt mà mặc kệ nàng.
“Không sao.”
“Là ta làm sai, không cầu mong ngài tha thứ.”
Nàng ra sức lắc đầu.
“Huyện chủ, là ta muốn nói, chờ sau khi ta chết, ngài cần phải chiếu cố Hầu gia. Anh Nương tính tình mềm yếu, lá gan lại nhỏ, không thể sát phạt quyết đoán như ngài.”
“Hầu gia là người tốt nhất trên đời này.”
“Cầu xin ngài… hãy đối xử tốt với ngài ấy.”
Ta cùng Cố Diễm, đã sớm bị buộc vào một chỗ.
Không cần nàng nói, ta cũng không còn lựa chọn nào khác.
Thấy ta gật đầu, Bích Vân thở nhẹ một hơi, bàn tay nắm chặt ta cũng buông lỏng.
16.
Sau khi Bích Vân chết, Cố Diễm tự nhốt trong phòng cả ngày say rượu
Ta nhìn không được, mới đi qua khuyên hắn.
Hắn trở nên tiều tụy không ít, sự hăng hái ngày xưa cũng chôn theo giai nhân.
Cố Diễm ngẩng đầu.
“Nàng đã đến rồi, vừa lúc, ta vốn cũng định đi tìm nàng.”
Ta vừa dọn dẹp hiện trường tan hoang, một bên bất đắc dĩ nói.
“Hầu gia tự phá hoại thân mình như thế, Bích Vân ở dưới cửu tuyền làm sao mà an tâm được?”
“Là tại ta hại nàng ấy.”
…
Nói xong, Cố Diễm trừng mắt nhìn, lắc lắc bò trên mặt đất.
“Không nói chuyện của ta nữa, Tri Ý, ta thực sự có chuyện muốn nói với nàng.”
Hai tay hắn nâng lên bảo kiếm trên bàn.
“Ta sớm nên đem vật này đưa cho nàng.”
“Chỉ là ông trời trêu ngươi, ta vừa mới biết được thân phận của nàng.”
Rõ ràng là cảm thấy đồ vật quen thuộc, mà ngay cả chạm vào ta cũng không dám chạm.
Cả người ta sợ run, không thể tin được hỏi hắn.
“Đây là… Đây là…”
“Đây là kiếm của Hoài Xuyên”
Tạ Hoài Xuyên là hôn phu của ta.
Hắn sẽ trộm nhảy qua tường nhà ta giữa buổi chiều mùa hè, mang cho ta một bát nước mơ lạnh.
Đến mùa thu, hắn thích nhất là đi săn thú, đến khi quay về đem theo một con thỏ cho ta
Con thỏ nhỏ trong lòng ta, tim đập thình thịch, vừa đáng yêu lại vừa đáng thương.
Hắn mài dao từng chút từng chút một, nói sẽ làm cho ta một chiếc khăn quàng cổ.
Ta giận dỗi, ôm con thỏ bước đi.
Hắn không biết phải làm sao, đứng đợi ở cửa nhà ta một hồi lâu.
Sau đó đại ca nhìn không nổi, muốn ta gặp hắn ở cửa ngách, nói rõ ràng
Hắn lại tặng hoa mà ta thích, lại cùng ta đùa giỡn làm mặt xấu.
Ta nín khóc mỉm cười, bắt hắn phải hứa từ sau không săn động vật nhỏ nữa.
Hắn gật đầu liên tục, từ đó về sau mang cho ta rất nhiều…
Cỏ tươi từ khắp mọi nơi
Đồ ngốc này không biết bị ai lừa gạt, nghe nói thỏ thích nhất ăn cái này
Khiến cho tất cả mọi người thấy lạ, Tạ đại thiếu gia vì sao cứ suốt ngày loanh quanh, xuống ruộng cắt cỏ.
Đến mùa đông, chúng ta thích cùng nhau làm một đôi người tuyết.
Hắn nặn hai con thỏ nhỏ
Ta cố ý trêu hắn.
“Một con là đủ rồi, vì sao lại phải có hai con?”
Nhất thời, từ mũi đến tai hắn đều chuyển sang màu đỏ.
Lắp bắp một hồi lâu đều không nói ra được lý do.
Nghẹn lời cả nửa ngày.
“Đầu xuân sang năm, ta cùng với cha cùng nhau đi đánh Man tộc phía bắc.”
“Muội nhất định phải chờ ta trở lại.”
Ta cười nói đồng ý với hắn.
Lại không thể đợi được hắn.
Thời khắc nguy cấp cuối cùng trong cuộc chiến, địch đông ta ít, hắn dẫn theo hai trăm binh lính, lấy thân làm mồi nhử, thi cốt vô tồn. (37)
Ta giống như phát điên, đêm khuya lẻ loi một mình cưỡi ngựa tìm hắn.
Cha ta vì tìm ta, bỏ lỡ bệ hạ tuyên chỉ vào cung thương thảo quốc chính
Thôi gia bị chìm ngập trong những lời can gián của Ngự Sử.
Cha ta vì muốn bình ổn, xin từ quan.
Nhìn thấy thân ảnh cô đơn của cha, mà cái gì ta cũng không giúp được người.
Chỉ có thể ngừng ồn ào, bắt đầu học cách quản gia, làm sao cùng thiếp thất ở chung.
Làm sao để làm được một chủ mẫu đúng mực.
Có lẽ là cảm giác được, con thỏ nhỏ của ta từ sáng sớm hôm đó cũng không ăn nữa.
Thôi Tri Ý năm mười sáu tuổi, không còn thỏ, cũng không có mùa xuân nữa.
______
(37) Thi cốt vô tồn: đến xương cốt cũng không còn