Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ta sớm đã cùng muội nói, sớm làm tuyệt hậu hoạn, cứ do do dự dự nửa ngày, lại chờ đến lúc nàng có thai mới xuống tay!”
Vẻ mặt của đại đường tỷ hận rèn sắt không thành thép.
“Ý thư nhi vẫn còn ít tuổi, sau này có kinh nghiệm thì tốt rồi.”
Tam thẩm thẩm còn thật sự muốn nói chuyện thay ta.
“Hiện giờ ngươi hại đến con nối dõi của Uy Bắc Hầu, có biết Ngũ muội muội của ngươi sắp phải nghị hôn, sẽ tổn hại đến thanh danh của nàng.”
Trưởng bối là họ hàng xa, ngay cả tên ta cũng không nhớ rõ, cũng thay nữ nhi của nàng tức giận bất bình.
“Ta biết được đối với con không dễ dàng gì, nhưng không thể chỉ vì hả giận mà làm tổn hại đến thể diện của Hầu gia”
Cuối cùng là mẹ ta.
Ta rốt cuộc không nhịn được.
“Ta có làm gì sai? Từ khi thành thân tới nay đều phụng dưỡng phu quân, quản lý nội vụ, nói một câu đi từng bước từng bước đều phải cân nhắc.”
“Bích Vân mất con trong lòng khổ sở, nếu là Hầu gia thật sự chán ghét ta làm chủ mẫu không tốt mà trách phạt, ta cũng không thể nói gì hơn.”
“Nhưng mà chẳng lẽ mẹ cũng nghĩ rằng nữ nhi của mẹ là người tàn nhẫn âm hiểm hay sao?”
Mẹ thấy ta khóc, vội vàng ôm ta vào trong ngực, cũng khóc lóc liên hồi.
“Không, không, ý mẹ không phải thế này…”
Sau khi ta bình phục trở lại, trong lòng cũng rõ ràng quá nửa.
Mẹ ta trời sinh tính đơn thuần, chưa lấy chồng thì được ông ngoại yêu thương, sau khi thành thân thì được ta cha toàn tâm toàn ý yêu thương chiều chuộng, chưa bao giờ hiểu được những việc vặt vãnh trong nhà.
Hôm nay xác nhận quan tâm sẽ bị loạn, lại bị người khác đe dọa, mới có thể gọi ta về.
14.
Lúc này có người lẩm bẩm
“Chính mình muốn tranh giành lợi ích, còn có gì mà không chịu nhận chứ!”
Ta nghe thấy được, lớn tiếng chất vấn
“Ngươi nói một chút ta làm thế có ích gì?”
Nàng ta tức giận dọa đến, giọng nói nhỏ đi
“Đơn giản chỉ là chuyện thê thiếp tranh giành tình cảm, ngươi muốn độc chiếm Uy Bắc Hầu.”
Thái độ người làm vợ, phu quân là chỗ dựa duy nhất của bản thân
Vì thế hại người, tranh thủ tình cảm, dường như là điều đương nhiên.
Ta trút một hơi, giống như là chịu nhận sai, mới khom lưng nói:
“Là ta làm việc không hợp, khiến mọi người lo lắng.”
Đột nhiên, ta bị người nắm lấy khuỷu tay nâng dậy.
Là Cố Diễm.
Ngược sáng, ta nhìn không rõ mặt hắn.
Nhưng thanh âm vang vọng, tất cả mọi người trong phòng đều nghe thấy.
“Tri Ý thông tuệ hiền lương, có thể gả cho hầu phủ là may mắn ba đời của Cố Diễm.”
Mẹ ta nhanh chóng tiến đến, nước mắt dù chưa lau khô, biểu tình cũng thoải mái không ít.
“Vợ chồng các con có thể kính yêu nhau, là không thể nào tốt hơn.”
Đúng vậy, trượng phu của ta vội tới để giải vây cho ta.
Ta tươi cười, cao hứng cho chính mình.
Ta vẫn mãi nghĩ ngợi, cho đến khi đã đi được quá nửa đường, mới phát hiện Cố Diễm không thích hợp.
Hắn nói giọng khàn khàn, “Bích Vân sắp không xong rồi.”
15.
Bích Vân vẫn nằm trên giường, hai má hóp sâu, cả người tiều tụy, chỉ có trong đôi mắt là vẫn còn một chút thần thái.
Nàng cố hết sức nửa nằm nửa ngồi.
“Huyện… huyện chủ, tiện thiếp tự biết mình đã nhiều lần gây xích mích với ngài, là thật sự vô lễ, chỉ là bây giờ sắp chết, mong ngài không so đo chuyện trước kia, nghe tiện thiếp tâm sự vài điều từ trong lòng.”
Anh Nương bên cạnh đã khóc không thành tiếng, Cố Diễm kéo nàng ra ngoài.
Ta ngồi ở đuôi giường.
“Ngươi nói đi!”
Bích Vân đầu tiên là kể lại quá khứ của nàng và Cố Diễm.
“Lúc ta gặp Hầu gia, ta chỉ có mười bảy tuổi.”
“Đám cẩu tặc Man tộc chiếm lĩnh tòa thành trì, bọn chúng bảo ta… bảo ta khiêu vũ cho bọn chúng xem, bắt ta cùng bọn chúng hưởng lạc.”
“Ta chết cũng không theo, mắt thấy bị ép tới tuyệt lộ, người xung quanh chỉ vào ta mắng”
“Bọn họ nói ngủ với người Man cũng là ngủ, có cái gì khác nhau, ta ở đây làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ, nói ta là đồ tiện nhân”
“Phải… ta là một kỹ nữ, nhưng mà chẳng lẽ ta làm kỹ nữ thì nhất định phải ủy thân cho kẻ thù giết cha giết mẹ?”
Sự tình đã qua đi nhiều năm, Bích Vân vẫn không nén được xúc động.
“Thủ lĩnh đạo tặc hướng tới ôm ta, ta bị dọa sợ nhắm mắt lại, cầm lấy trâm cài tóc muốn tự sát.”
Nhưng mà ta đợi lâu không thấy có động tĩnh gì, cho đến khi có cái gì đó rơi lên mặt ta, ta mới to gan mở mắt, phát hiện kia là máu của cẩu tặc kia,”
“Một vị tướng quân trẻ tuổi, tay cầm trường thương, đâm xuyên qua người hắn”
Câu chuyện sau đó ta đã sớm biết đến.
“Sau khi thoát thân tiện tịch, ta cố ý đi theo Hầu gia, bám dính lấy ngài ấy cho dù ngài ấy không muốn, đến khi người trong lòng của Hầu gia lại gả cho người khác, trong lòng ngài ấy giận dỗi, mới nạp ta làm thiếp.”
“Đoạn thời gian đó, là một khoảng thời gian hiếm hoi hạnh phúc nhất cuộc đời ta”
Nói đến đây, trên khuôn mặt thiếu nữ của nàng ửng hồng.