Cổ nhân duyên - Chương 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1.

Kết mối thù quá lớn rồi.

Ta đã nhiều lần trải qua trăm cay ngàn đắng, tè cả ra quần trốn trở về Bất Chu Sơn, ầm ĩ nói cho sư huynh đã xảy ra chuyện gì.

Quần Ngọc đang rót rượu, thấy ta mệt mỏi phong trần, vết máu đầy trên người chạy về tới nơi thì hoảng sợ.

Thùng rượu rơi xuống đất, chất lỏng trong suốt tẩm vào bùn đất, mùi hương phiêu dật, ta hít một miệng to.

Quần Ngọc đau khổ đỡ trán, hắn nói:

“Lúc trước lẽ ra không nên đồng ý cho muội ra ngoài.”

“Đừng!”

Ta nâng thùng rượu đang bị nghiêng lên, lắc lắc thấy còn thừa không đến một nửa, tự đổ cho mình một chén thật lớn, uống một hơi đã hết, lúc này mới ngồi xuống thở một hơi.

“Muội đâu có biết mấy con sâu đó là do hắn nuôi đâu, người không biết không có tội.”

Ta ấm ức kể lại chuyện.

“Dao Đài, muội có biết Thương Quan là ai không?”

“Là người Vạn Cương Môn, có chuyện gì?”

Ta chuẩn bị về phòng ngủ ba ngày ba đêm để nghỉ ngơi một chút, dây thần kinh đã phải căng chặt quá lâu rồi: “Sư huynh nói đúng, đúng là không nên trêu chọc thiếu niên Miêu Cương, bụng dạ hẹp hòi, trái tim còn nhỏ hơn cả cây kim nữa.”

“Hắn là thiếu chủ Vạn Cương Môn!”

Quần Ngọc thở dài thườn thượt, không muốn quan tâm đến ta nữa.

“Ô, a, hả?”

Chén trong tay ta rơi lên bàn đá, loảng xoảng một tiếng.

“Vậy thì, muội có thể chạy trốn khỏi tay hắn, chẳng phải là công phu mèo ba chân của muội… cũng được đúng không?”

Vẻ mặt của ta đầy mong đợi nhìn sư huynh, cười một chút để hòa hoãn không khí, hy vọng có thể nghe được câu an ủi từ trong miệng hắn.

Nhưng hắn cười còn khó nhìn hơn cả ta.

“Dao Đài, Bất Chu Sơn chỉ có hai người chúng ta.”

“Hả?” Ta không hiểu ý của hắn.

“Nếu Vạn Cương Môn có một ngày nào đó tấn công lên, truyền thừa của sư phụ sẽ không còn.”

Ta cùng với hắn nhìn nhau.

“Bà cô ơi ta cầu xin muội, mau cút đi! Hãy để lại cho Bất Chu Sơn một con đường sống đi! Nếu không sư phụ ở nơi chín suối cũng không thể nhắm mắt!”

Ta méo miệng.

Xì, thật sự không nghĩ được là vừa mới ngày đầu tiên trốn về Bất Chu Sơn, sư huynh nhát như chuột của ta đã định đuổi ta đi rồi.

Cũng không trách hắn được, khi còn nhỏ hắn bị bọn buôn người trói lại, suýt chút nữa đã bị bán vào sở quán, may mà có sư phụ cứu hắn.

Chính vì thế hắn vô cùng sợ hãi đối với thế giới bên ngoài, chỉ cần không phải ra khỏi cửa thì sẽ không ra khỏi cửa.

Giống như lão đạo sĩ thanh tu ở đạo quan.

Hiện giờ ta lại có thù oán với Thương Quan thế này, Bất Chu Sơn nhất định sẽ tràn ngập nguy cơ.

Vạn Cương Môn là môn phái lớn nhất Miêu Cương, các đệ tử trong môn phái hành tẩu giang hồ đều tàn nhẫn độc ác, có thù tất báo, có cổ độc bên người, rất là khó chơi.

Trong số đó thì thiếu chủ của Vạn Cương Môn lại xứng đáng là thủ lĩnh trong số các thanh niên cùng thế hệ của môn phái, võ nghệ cao cường, cổ thuật xuất chúng.

Ôi, phải làm thế nào bây giờ.

Ta còn có một việc không dám nói với sư huynh, chỉ sợ nói ra sẽ dọa cho hắn ngất xỉu.

Ta đã lột quần áo của Thương Quan, còn đá hắn xuống sông. Đó là sau khi ta ăn sâu của Thương Quan, năm thứ hai chạy trốn ngàn dặm.

Trên đường đi ta thấy một quán ăn, bà chủ ủ rượu cực kỳ ngon, mùi hương bay mười dặm, điều này đối với ta là vô cùng hấp dẫn.

Cuộc đời này nếu không có rượu ngon làm bạn thì sống để làm gì!

Phong cảnh tuyệt đẹp, nếu mà có mỹ nhân tiếp khách, không còn ưu phiền của thế tục, như vậy có thể nói là thiên đường giữa nhân gian.

Đúng lúc ta uống thỏa thích, bàn đối diện có một nam tử mặc áo đen ngồi xuống, hắn mang mặt nạ, vóc người thẳng tắp, vai rộng eo nhỏ.

Thật là cảnh đẹp ý vui.

Đôi mắt ta nhìn chằm chằm về phía hắn, đánh giá từ trên xuống dưới, vô cùng càn quấy.

“Cô nương nhìn đủ chưa?”

Giọng nói rất quen thuộc.

Trong đầu ta giống như bị thiết chùy đập mạnh một cái.

Không xong rồi!

Vì sao Thương Quan lại ở đây! Lúc này rượu đã tỉnh quá nửa.

A, thiên hạ còn rất nhiều rượu ngon, ta không muốn chết ở đây đâu!

Vì mạng sống, ta bỗng nhiên đứng dậy, kêu lên một tiếng buồn thê lương, khiến cho tất cả người ở quán ăn này đều bị hấp dẫn, nhìn về phía chúng ta.

Ta nhào vào người Thương Quan, thiếu chút nữa khiến cho hắn và cả chiếc ghế đang ngồi cũng đổ xuống.

Sự việc xảy ra bất ngờ, hắn không tránh thoát.

Ta đỏ mắt, lớn tiếng lên án, huyết lệ đổ xuống: “Tướng công!”

Cơ thể hắn chấn động, chuẩn bị lấy ra từ vạt áo một đồ vật gì đó, ta cảm thấy không ổn, xé vạt áo của hắn ra trước, các loại bình nhỏ rải rác rơi xuống, lại kêu to: 

“Ngươi là một kẻ phản bội, trong nhà mình có cô dâu mới mà lại ra ngoài lêu lổng cùng hồ ly tinh.”

Ta vừa kêu vừa lôi kéo quần áo của hắn, còn dùng nắm tay đấm hắn, giống như một người phụ nữ đáng thương lại điên cuồng.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo