Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước ngực hắn đã hoàn toàn lộ ra ngoài, nếu trong tay ta cầm kiếm thì giết hắn cũng không khó lắm.
“Ngươi!”
Xuyên thấu qua mặt nạ, ta nhìn thấy ánh mắt của hắn là sự bối rối, lại cuồn cuộn sát khí.
Ha ha, ta thật đúng là không phải là dễ bị dọa đâu.
“Ta muốn nhìn xem, hồ ly tinh tới từ Nam Cương để lại dấu vết gì trên người ngươi!”
Tiếng khóc lóc của ta vang vọng toàn bộ tiệm rượu.
Ta đang uy hiếp hắn, nếu hắn giết ta ở chỗ này, ta đảm bảo là trước khi ta tắt thở sẽ nói với tất cả mọi người thân phận của hắn.
Thanh danh của Vạn Cương Môn trong giang hồ vốn không tốt, nếu người của môn phái này lại công nhiên giết người bên ngoài, thì đó chính là hành vi của Ma giáo, ai cũng có thể giết.
“Được! Nhìn xem, nhìn xem, dấu vết mà hồ ly tinh này lưu lại rõ ràng như thế!”
“Tướng công, ngươi còn dám chống chế sao? Hả?
Lúc trước khi hắn đuổi giết ta, lại bị ta chém một đao vào trước ngực, lúc này chỉ còn một vệt đỏ nhàn nhạt, đúng là nhìn rất giống với dấu vết do nữ nhân cào lên.
Từng câu từng chữ của ta đều là máu và nước mắt, giống như vô cùng ấm ức tổn thương.
Khách của quán ăn nhìn hắn cũng thay đổi, vô cùng khinh thường.
Thương Quan không thể nhịn được nữa, muốn rút kiếm ra đâm chết ta, mà ta lại dùng toàn lực bắt lấy chuôi kiếm của hắn, đốt ngón tay cũng tím xanh, sắc mặt tái nhợt, ta đã sử dụng mười phần nội lực.
“Nếu tướng công bất nghĩa, thiếp thân cũng không muốn sống nữa!”
Ta cười một cách điên cuồng, nước mắt thấm ướt quần áo
“Hay là cùng tướng công đồng quy vô tận!”
Ta mang theo hắn đâm ra ngoài cửa sổ, giấu giếm đánh cho hắn một chưởng lên ngực.
Khi sắp rơi xuống nước, ta lại mượn lực trên người hắn mà giẫm xuống, may mắn là khinh công của ta không tệ lắm, có thể bay trở lại bờ.
Mà Thương Quan lại bị ta đá xuống sông rồi!
Ta vội vàng chạy trốn.
Chỉ còn lại khách khứa trong tửu lầu nhìn nhau, cùng với thiếu chủ Vạn Cương Môn đang ở trong nước tức giận đến nỗi mặt mũi trắng bệch.
Ai bảo hắn chỉ vì một chén sâu đã đuổi ta đến như vậy?
Tuy ta không đánh lại hắn, nhưng khả năng chạy trốn không hề tầm thường. Từ khi còn nhỏ sư phụ đã từng dạy dỗ, cuộc đời này, đồ vật quý trọng nhất là rượu cùng tính mạng, ngoài hai thứ đó ra tất cả đều là hư vọng.
Sau đó lão nhân gia người cưỡi hạc về tây, chỉ còn lại một Quần Ngọc tham sống sợ chết, và một Dao đài yêu rượu phát điên.
Cho nên đối với ta, thể diện có là cái gì đâu!
Hơn nữa, Thương Quan còn không biết ta là ai.
2.
Tình nghĩa của ta với sư huynh nhiều năm như vậy mà cũng chỉ đủ cho ta được ngủ ở Bất Chu Sơn ba ngày ba đêm.
Sau đó hắn vội vã đuổi cút ta, cho ta mười lượng bạc làm lộ phí.
Hừ, coi như hắn có chút lương tâm. Trời đất to lớn, nơi xa Nam Cương nhất là ở đâu?
Đương nhiên là kinh thành rồi!
Không trêu vào được thì ta vẫn có thể chạy trốn, vì thế, ta nhanh chóng chạy tới kinh thành.
Một đường che giấu lén lút, rất giống như một phạm nhân trốn tù.
May là trên đường không gặp được Thương Quan đáng giết ngàn đao.
Sau khi thuận lợi tới kinh thành, ta phát hiện mình không còn tiền nữa. Mười lượng bạc không thừa một văn nào.
Tất cả đều dùng để mua rượu.
Vì không muốn bị đói chết, ta đứng ở trước của một tửu lầu trầm tư suy nghĩ.
Thật ra là bởi vì rượu nhà này quá thơm, làm cho ta thèm chảy nước miếng.
Tên của tửu lầu là Phi Tiên Lâu, trang hoàng rất phong nhã. Cửa của bọn họ dán bố cáo nạp hiền, nói là thiếu một đầu bếp, đãi ngộ rất tốt, bao ăn bao ở.
Ta nhanh chóng xé bỏ thông báo, đi vào tìm chưởng quầy.
Kinh thành phồn hoa, ngay cả ở chỗ phấn hoa người ta còn tranh nhau làm, nếu chậm chân thì ngay cả ăn phân cũng không kịp nóng hổi.
Làm ở những nơi hương phấn thì cũng không có vấn đề gì, nhưng Quần Ngọc chắc chắn sẽ nói mặt mũi của sư phụ bị ta làm cho mất hết.
…
Chưởng quầy thấy ta là một tiểu cô nương, cả người bẩn thỉu, sắc mặt trở nên khó coi, muốn đuổi ta đi.
Thật đáng giận!
Thanh kiếm của ta đặt lên cổ chưởng quầy, hắn lập tức thay đổi sắc mặt. “Nữ hiệp tha mạng! Nữ hiệp tha mạng!”
Cần mạng ngươi làm gì cơ chứ, ngươi chính là chủ nhân tương lai của ta.
Sau khi ta một lần nữa nhắc lại ý định của ta khi đến đây, chưởng quầy bán tín bán nghi, thật cẩn thận hỏi: “Không biết nữ hiệp biết làm đồ ăn gì?”
Rất nhiều đó nha!
“Sâu trúc chiên, châu chấu chiên, nhện chiên, rết chiên…”
Khi sắc mặt của chưởng quầy trở nên ghê tởm, ta lại nói: “Mấy cái đó chỉ là chuyên môn của ta, những cái khác có thể học được mà!”
Cứ như thế, ta có chỗ đặt chân ở kinh thành.
Ở sau bếp thì không cần phải ra ngoài, có thể giấu mặt tất cả mọi người, ta không tin Thương Quan có thể tìm thấy ta.