Cổ nhân duyên - Chương 11

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

8.

Ta hay thích nói nhăng nói cuội, vì thế đã không ít lần gặp chuyện, nhưng tính xấu này của ta không đổi.

“Ngươi giỏi lắm, dám tự xưng mình là ngôi cửu ngũ, đại bất kính, phải chém đầu!”

Ta nhào lên người hắn, khuỷu tay để trên ngực hắn, tim hắn đập bình bịch, phập phồng rất mạnh.

Phía dưới hắn là đệm mềm, ta lại nằm đè lên hắn, trong thùng xe kín mít.

Lại khá là nóng, có gì đó không đúng mực cho lắm, nhưng mà hình như người thẹn thùng xấu hổ lại không phải ta. 

“Ngươi ngồi dậy cho ta!”

Gương mặt xinh đẹp của Thương Quan đến lúc này bởi vì giận dữ mà đỏ lên, đôi môi lúc đóng lúc mở, môi hồng răng trắng, trông rất đẹp mắt.

“Ta không dậy đấy!” Ta cười tủm tỉm, còn dùng ngón tay cầm lấy cằm của hắn. “Là tại ngươi túm ta, giờ lại bắt ta ngồi dậy, có biết cái gọi là mời thần thì dễ tiễn thần thì khó không!”

Hình như ta đã quên mất, lúc này nội lực của hắn đã khôi phục gần hết rồi, cho nên khi ta bị ném xuống đất, đầu vẫn còn ong ong.

Không hổ là thiếu chủ Vạn Cương Môn, thật là mạnh mẽ.

Đến lượt ta bị hắn đè phía dưới, mà lót rất mỏng, ván gỗ cứng cộm phía sau lưng ta rất đau.

Tóc tai của hắn bị ta trêu chọc rối loạn hết cả lên, vài sợi tóc rũ xuống quét vào mặt ta, giống như mèo cào, lại còn rất thơm nữa.

Bầu không khí có chút xấu hổ.

“Xem ra công lực của ngươi thật sự đã khôi phục rồi.”

Ta muốn xoay cánh tay bị hắn cố định trên mặt đất, kết quả không động đậy.

Đôi mắt đen nhánh của hắn có chút phẫn nộ, có chút thiếu tự nhiên, lại có chút không biết phải làm sao.

Trong tình huống này, da mặt của ai mỏng hơn thì người đó thua.

Vì thế, ta đổ thêm dầu vào lửa: “Hồi còn nhỏ, ngươi đã từng nghĩ nhân duyên của ngươi là như thế nào không?”

“...”

“Ngươi thích con gái như thế nào…?

“Ngươi câm miệng được không?”

“Vậy ngươi phải buông ta ra đã.”

Hắn bóp tay ta chặt đến nỗi ta cảm thấy đau.

Sau đó hắn thầm mắng ta một tiếng trong cổ họng mà ta không nghe rõ, xoay người ngồi dậy, nhấc ta lên.

Thật sự quá thô lỗ rồi!

“Đi ra ngoài đánh xe đi! Đừng có làm phiền ta!”

Thật sự là quá hung hăng!

Ta nhịn cười, nhấc eo lên lại xốc rèm cửa đi ra ngoài.

Hắn đẩy đổ cửa thùng xe, đầu của ta chưa kịp lui lại đã bị cửa kẹp.

“Shh…”

Tính tình thiếu chủ quá nóng nảy, thật không dễ hầu hạ tí nào.

Hoàn toàn không ý thức được đều là ta tự mình gây chuyện.

Cũng không có cách nào khác, kẻ hèn này từ nhỏ đầu óc đã có vấn đề rồi. Quần Ngọc cũng rất hiểu biết về việc này.

Thương Quan biết rõ nếu nói chuyện với ta sẽ bị tức chết, hắn nhắm mắt dưỡng thần, không phản ứng ta nữa.


Ta chán nản mà cầm dây thừng, xem phong cảnh ven đường.

Con ngựa này đúng là không tồi, không làm xe bị rơi xuống mương. Đúng là đáng giá!

Đi được quá nửa đường.

Hôm đó sắc trời đã muộn, tới một nơi không gần với thôn trang, nửa đêm đành phải nghỉ ngơi ở giữa núi rừng.

Ngựa buộc ở cây, xe ngừng lại ở chỗ kín.

Bên cạnh đốt lửa nướng thỏ hoang.

Hai người chúng ta chờ thịt thỏ chín, yên tĩnh hiếm có được, cũng không biết phải nói chuyện thế nào.

Thời tiết chuyển lạnh, sắp đến trung thu rồi. Nửa đêm hơi lạnh một chút, ta nhấp chút rượu.

Lửa cùng với rượu ngon có thể xua tan cái lạnh. 

Không ngờ Thương Quan lại là người mở miệng trước, hắn nói: “Ánh mắt của Bất Chu tiên nhân quả là độc đáo, thu được một đồ đệ khó lường.”

Trong lúc đó, ta không biết hắn đang khen hay là đang nói đểu ta, “Ý của ngươi là gì?”

Hắn trầm ngâm nói: “Ta từng chưa thấy người nào giống như ngươi, rất đặc biệt!”

Đặc biệt thế nào? Thấy là muốn đánh một trận à? 

Sườn mặt của hắn bị ánh lửa chiếu vào, tự nhiên cảm thấy rất dịu dàng.

Ta chọc vào đống củi, nói, “Là tại ta vốn dĩ đã ghê gớm như thế, tuy là lão nhân gia cũng rất ghê gớm.”

Người đã thành tiên nhiều năm, đồ đệ vẫn còn ở lại làm hại nhân gian.

“...”

Ta lắc lắc bầu rượu, nghe tiếng có vẻ như còn thừa một nửa, do dự mở miệng: “Ta cùng với Quần Ngọc đều là do sư phụ nhặt được.”

Thương Quan lẳng lặng ngồi bên cạnh ta, có chút ngoài ý muốn nhìn ta, không nói gì.

Năm đó, sư phụ vân du tứ phương, tình cờ gặp phải một thôn đang bị sơn tặc tàn sát.

Nhóm cướp giết người đoạt lương thực cùng với tài sản, đạp dưới chân đều là máu tươi cùng thịt nát.

Khi đó, ta còn chưa tới mười tuổi, ở giữa núi thây biển máu không biết làm thế nào.

Người nhà chết thảm, bạn chơi thì đầu lìa khỏi thân.

Sợ hãi đương nhiên là không có tác dụng gì.

Ta cầm lấy dao phay trong nhà, thừa dịp kẻ cắp còn lục lọi lu gạo nhà ta, bổ một đao về phía sau cổ hắn.

Dao cong

Cổ mới chém đứt một nửa, máu bắn đầy mặt ta, mà người kia vẫn chưa chết.

 

Tứ chi run rẩy, đôi mắt mở tròn xoe không tin nổi mà nhìn ta.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo