Cổ nhân duyên - Chương 12

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta vững vàng rút chiếc rìu sắt rỉ sét trong tay hắn, lại bổ lên đầu hắn vài cái.

Đầu người không dễ chém như đầu gỗ, đó là ý tưởng duy nhất trong đầu ta lúc đó.

Lúc đó, ta lại nghe thấy một âm thanh già nua: “Sát khí của tiểu cô nương nặng quá!”

Ta kinh hãi, run run rẩy rẩy quay đầu lại, thấy một lão nhân đầu tóc hoa râm. Trên lưng ông ấy có hai thanh kiếm, bên eo có treo một hồ lô rượu, lôi thôi lếch thếch, cà lơ phất phơ.

Mới nhìn cũng không giống một người tốt.

Nhưng ông ấy vừa rút kiếm ra, chỉ trong vòng vài hơi thở đã giết sạch hết đám sơn tặc, không chút do dự, giết người không chớp mắt.

Ta đi theo phía sau ông ấy, từng bước một, lảo đảo, rất nhiều lần vấp phải thi thể mà ngã.

Lão nhân cười tủm tỉm nhìn ta, lấy thanh kiếm dính đầy máu lau vào vạt áo hai cái, sau đó cho kiếm vào bao, rất là tùy tiện.

“Nhóc con, ngươi đi theo ta làm gì?”

Ta ngửa đầu nhìn ông ấy, vốn định nói cảm ơn ông ấy vì đã cứu mạng, xin ân nhân thu ta làm đồ đệ gì đó.

Nhưng khi nói thành lời, lại thành: “Ta thích tên kiếm của ông.”

Trên chuôi kiếm có máu chảy đầm đìa kia, có khắc hai chữ “Tửu Quỷ.”

Ông ấy cười to ba tiếng, hỏi: “Vậy tên của ngươi là gì?”

Ta nói nhỏ: “Dao Đài.”

Ông ấy tấm thắc bảo lạ, lại vuốt râu rồi nhìn ta: “Đúng là duyên phận! Đúng là duyên phận!”

Ta không hiểu ý ông ấy, nhưng ông ấy cũng không giải thích gì cả, cứ như thế qua loa mà đưa ta trở về Bất Chu Sơn.

Trong núi có một thằng nhóc vẫn còn chảy nước mũi, tên là Quần Ngọc.

Đây là duyên phận ư? (2)

Cả người ta đều là máu, mặt lạnh tanh, nhìn đã thấy không dễ ở chung.

Khi đó Quần Ngọc vẫn còn nhỏ, thấy ta bẩn thỉu lại máu chảy đầm đìa, sợ tới mức thét chói tai, trốn ở phía sau sư phụ, mắt hắn giống như một con thỏ bị sợ hãi.

Ta lạnh như băng mà đứng bên cạnh, lắc lắc cái mặt, cảm thấy hắn thật là trẻ con.

Sư phụ đẩy Quần Ngọc ra phía trước ta, nói: “Mau chào hỏi sư muội của con đi!”

Thằng nhóc mới sáp vào hỏi tên ta là gì.

Khi ta nói ta tên là Dao Đài, hắn mới kêu lên một tiếng, đỏ mặt kêu: “Vì sao ngươi lại học theo ta mà đặt tên?”

Thật xin lỗi, ta chưa từng đọc sách, học ngươi đặt tên thế nào?

….

Tóm lại, ta cứ thế ở Bất Chu Sơn.

Trong núi có một ông già, hai đứa bé.

Khi ta còn nhỏ thì mỗi ngày đều lạnh mặt, giống như ai cũng nợ tiền ta, sư phụ mới thở dài nói, “Tiểu Dao Đài đáng yêu như thế, nên cười nhiều một chút.”

Nhưng ta cũng không có nhiều chuyện vui vẻ lắm.

Ấn Quần Ngọc ở trên mặt đất có tính là chuyện vui không? Mười ngày nửa tháng mới thuộc một quyển sách có tính là chuyện vui không? Đào được rượu sư phụ chôn ở sau núi có tính là chuyện vui không?

Ta hỏi sư phụ.

Sư phụ yên lặng một chút, không còn cách nào khác mà nói: “Tính!”

Nói đến đây, Thương Quan kinh ngạc nói: “Nhìn không ra đâu, ngươi rất khác so với hồi nhỏ.”

Ta xé thịt thỏ, nhướng mày hỏi: “Vậy là tốt hơn hay xấu hơn?”

Ánh mắt của hắn trong bóng tối không rõ ràng lắm, hắn hừ một tiếng: “Ai mà biết được!”

Khi ta cười, hắn không tự nhiên mà cắn một miếng chân thỏ.

Ta tiếp tục nói: “Sau này đọc sách biết chữ, ta mới biết Quần Ngọc cùng với tên của ta cũng có liên quan, đó đúng là duyên phận.”

Ta từng hỏi sư phụ, điều ông ấy tìm kiếm có phải là gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ không. Quét dọn những chuyện bất bình, chỉ có kiếm mà thôi.

Sư phụ ôm bầu rượu của ông ấy, say khướt nói: “Cũng không phải, ta không phải là thánh nhân. Ta chỉ là mong muốn, không đến mười bước giết một người, đi ngàn dặm không ngừng mà thôi.”

Người dùng kiếm cũng hung dữ như kiếm.

Nói xong, ta quay đầu nhìn Thương Quan, không ngờ hắn đang yên lặng nhìn rượu trong tay ta.

Khi ta cho rằng hắn muốn nói cái gì đó có ý nghĩa một chút, thì hắn giơ bầu rượu của hắn lên, kính rượu từ xa với ta.

“Làm gì thế?” Tay ta chống cằm, khó hiểu nhìn hắn.

Hắn không nói chuyện, chỉ lo uống rượu. 

Rượu này hơi nặng một chút, ánh mắt của hắn hơi mê ly, sáng lấp lánh xinh đẹp, trên môi lại vẫn dính vài giọt rượu, sáng lấp lánh.

Ta nhìn sườn mặt của hắn, tự nhiên cảm thấy hoảng hốt, bóng đêm thật thích trêu ngươi.

Ta thở dài, cảm thấy đau đầu. Ta bỗng nhiên nhớ ra, hôm nay ở trên xe đúng là bị đập đầu vào cửa thật. (3)

__________

(2) Quần Ngọc và Dao Đài là hai địa danh trong truyền thuyết, là nơi thần tiên ở, trong bài thơ “Thanh bình diệu kỳ I” của Lý Bạch

Hai câu thơ ấy như sau:

 若非群玉山頭見,

會向瑤臺月下逢。

(Nhược phi Quần Ngọc sơn đầu kiến,

Hội hướng Dao Đài nguyệt hạ phùng.)

(Dịch nghĩa là: Nếu không phải người ở mé núi Quần Ngọc,

Thì cũng là thấy ở dưới trăng chốn Dao Đài.)

Cái gọi là duyên ở đây là bởi vì lão nhân Bất Chu Sơn là người tu tiên, mà tên của hai đứa nhóc này lại đều là nơi mà thần tiên ở (trong truyền thuyết)

(3) Trong nguyên tác thì tác giả viết đầu bị kẹp cửa, nghĩa đen trong truyện thì đúng là Dao Đài bị cánh cửa đập vào, nhưng mà ý của tác giả là nghĩa bóng, đầu bị kẹp cửa còn có nghĩa kiểu như là bị đập đầu vào cửa mà bị ngốc, mất trí.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo