Cổ nhân duyên - Chương 14

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Thấy ta tỉnh, nàng bỏ chậu xuống chạy ra cửa kêu to:

“Thiếu chủ, thiếu chủ! Thiếu phu nhân tỉnh rồi!”

Ta bị ngốc tại chỗ.

“Ngươi kêu linh tinh gì thế!” Đây là giọng nói của Thương Quan.

Hắn vội vã quát bảo ngưng lại, giống như con mèo bị dẫm vào đuôi.

Cho nên, khi hắn bước vào trong phòng, cảm thấy như hắn đang giận dữ gì đó.

Ta miễn cưỡng ngồi thẳng lên, thất vọng mà phát hiện Thương Quan đang mặc bộ đồ màu đen, trên người không bị trói tơ hồng.

Thật là đáng tiếc!

“Ngươi có khỏe không?” Hắn hỏi.

“Không khỏe!” Ta nói

“Nói trước, ta sẽ không trả lại tiền thù lao đâu!”

Cuối cùng không hộ tống hắn bình yên trở về nhà, lại còn bị hắn cõng về Vạn Cương Môn.

“Bây giờ là lúc nào rồi!” Hắn có vẻ giận dữ.

Ta suy yếu mà cười cười, hỏi: “Sao ta cảm thấy độc này lại mạnh như thế nhỉ? Cảm thấy ta không khỏe lại được!”

Ngay cả giọng nói của ta cũng yếu ớt, giống như cà tím gặp sương.

Sau khi hắn trầm mặc một lúc lâu, nói: “Đại phu nói, độc này hắn không cứu được!”

???

“Người trúng độc sốt cao không giảm, càng ngày càng suy yếu, thất khiếu đổ máu mà chết….”

Dọa ai thế.

Ta chấp nhận nói: “Vừa kịp lúc báo thù cho cổ nhân duyên của ngươi, không cần ngươi động thủ ta cũng tự chết luôn rồi!”

Thương Quan xì một tiếng, siết chặt nắm tay, tức giận nói: “Không lừa ngươi đâu!”

Ồ, chẳng lẽ ta thật sự sắp chết ư.

Vì thế, ta yếu ớt nói: “Vậy thì trước khi chết ta có một mong muốn, có thể cho ta sờ mặt ngươi hai cái không…”

Khuôn mặt kia thật sự rất xinh đẹp, tuy không hay cười, bình thường lạnh lùng cau có, nhưng khi tức giận, hoặc là khi cười rộ lên vô cùng sinh động.

“...Ngươi câm miệng!”

Hắn bực bội khi thấy ta nói linh tinh, tức giận nói: “Ngươi dám chết thử một lần xem!”

Sau đó ngồi ở mép giường của ta.

Nói ta sắp chết là hắn, không cho ta chết cũng là hắn, rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Thương Quan lấy ra từ trong tay áo một thanh đoản đao sắc bén.

Ta còn đang nghĩ có phải hắn giúp ta chết một cách thống khoái, lại thấy hắn không chút do dự, cắt một nhát lên tay của mình.

10.

Máu tươi nhỏ từng giọt, tí tách.

Không phải điên rồi chứ!

Trong ánh mắt khiếp sợ của ta, hắn dùng vết thương trên cổ tay lấp kín miệng ta. Máu tươi nóng bỏng còn có mùi tanh nữa.

Lông mi của hắn loáng thoáng có sự thống khổ trong đó.

Giọng hắn run rẩy nói: “Chỉ có máu của ta mới có thể cứu ngươi!”

Ta miễn cưỡng mà chớp mắt, không thể nói chuyện.

Máu của hắn vừa bị ta nuốt vào đã giống như là hòa tan, khiến cho cổ và phổi của ta cũng nóng cháy theo.

Có chuyện gì ta chưa từng thấy đâu? Nhưng lại chưa từng thấy chuyện như thế này!

Ta lại ngất đi! trong cơn sốt cao cùng với cảm giác đau khổ giống như bị sâu ăn.

Khi ta lần nữa tỉnh lại, vẫn là ở căn phòng kia.

Không còn sốt nữa.

Ngoại trừ cảm giác mệt mỏi hơn bình thường, cũng không cảm thấy cảm giác đau khổ khi trúng độc, ngoài mùi máu tươi còn loáng thoáng trong miệng.

Ta nhìn chằm chằm nóc màn phát ngốc.

Chỉ có máu của hắn có thể cứu ta ư? Vì sao chứ?

Vì sao hắn không do dự chút nào mà cắt cổ tay như thế!

Ta đối với việc này vô cùng khiếp sợ.

Bé gái mắt tròn xoe kia lại tới nữa, khi nàng nhìn thấy ta, buông chén thuốc trong tay, lại chạy ra, kêu to: “Thiếu chủ! Thiếu chủ! Thiếu phu…”

“Nha Nha, im miệng!” Vẫn là giọng của Thương Quan

Nhóc con thật là thú vị.

Thương Quan đẩy cửa vào, mà ta thì đang ngồi ở mép giường phát ngốc.

Cổ tay trái của hắn quấn băng gạc, có chút không tự nhiên mà giấu sau người, ngồi xuống ở bên cạnh bàn.

Đôi mắt ta nhìn hắn

“Ta ngủ mấy ngày?” Ta hỏi hắn, giọng khàn khàn.

“Ba ngày!”

Đã nhiều ngày rồi, chắc là bé gái tên là Nha Nha kia đã chăm sóc ta.

Giữa chúng ta lại là im lặng, vì thế ta chần chừ hỏi: “Máu của ngươi…”

Thương Quan nhìn chằm chằm cổ tay của mình, nói: “Ta chỉ thử một lần, không nghĩ là thành công.”

“……”

Được đó, đủ lỗ mãng!

“Sao ngươi không mang máu mà bán lấy tiền?” Lão Hoàng đế có lẽ cũng quỳ xuống xin máu của hắn ấy chứ.

“Vô dụng…” Thương Quan muốn nói lại thôi. “Chắc là chỉ có tác dụng với ngươi thôi!”

Hắn chuyển chén thuốc trên bàn đến trước mặt ta: “Đến uống thuốc đi, không cần có người bón đó chứ?”

Ta nhận lấy ngửi ngửi, cảm thấy rất đắng. Nhưng mà ta cứ cầm lấy không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen như mực của hắn, hỏi.

“Vì sao?”

Vì sao chỉ có tác dụng với ta?

Thương Quan nhìn vào đôi mắt ta, lông mi của hắn run lên, làm như đang quyết tâm, rốt cuộc nói: “ Bởi vì, ngươi đã trở thành cổ bản mệnh của ta.”

…?

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo