Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Im lặng cũng không đủ để mô tả lại bầu không khí lúc này. Ta giống như rối gỗ uống xong thuốc, vẻ mặt đau khổ.
Có một nửa lý do là vì thuốc đắng
Điều này có vẻ đã có thể giải thích được, vì lý do gì mà lúc ấy khi Thương Quan đuổi giết ta, hắn không hề giống như đã mất đi cổ bản mệnh.
Bởi vì hắn đuổi rất gần, chết cũng không chịu rời bỏ. Giữa hai người chúng ta, xa lắm cũng không quá vài dặm đường. Mà khi ta trốn về Bất Chu Sơn là cách hắn xa nhất. Có nghĩa là khi đó hắn mới phát hiện bản thân bị phản phệ, kinh mạch rối loạn ngược chiều.
Rồi sau đó, khi tới kinh thành gặp được ta, cổ bản mệnh lại ở bên cạnh hắn, nội thương của hắn lại dần dần chuyển thành tốt đẹp, đúng không?
Ta không thể tưởng tượng được, cổ thuật của Miêu Cương còn có thể như vậy ư?
Thật sự làm ta mở rộng tầm mắt!
“Cho nên, ngươi không thể cách xa ta được, phải không?”
Hắn ừ một tiếng, không nhìn ta mà nhìn chằm chằm nơi khác phát ngốc.
Khi ta còn đang muốn hỏi thêm hắn gì đó, bé gái tên là Nha Nha đang ở cửa dùng âm thanh non nớt đáng yêu kêu lên:
“Thiếu chủ! Thiếu chủ! Môn chủ mời Dao Đài cô nương qua đó gặp.”
Ta lại kinh sợ trong lòng.
Trời ơi, cha hắn tới rồi! Cha hắn thật sự tới!
……
Đợi khi ta chuẩn bị xong, khi ta đầy bất ổn mà đi gặp môn chủ Vạn Cương Môn, trong lòng sợ hãi khó có thể nói nên lời.
Thiếu chút nữa ta đã giết chết con của ông ấy…. Đừng ném ta đi nuôi rết nhé!
Nơi đây chắc là chỗ sâu trong Vạn Cương Môn, vườn hoa quanh co, thực vật đầy màu sắc tươi tốt, không biết ở trong bùn đất tối tăm ẩn giấu bao nhiêu độc trùng.
Trong hoa viên có một cái đình nhỏ hình bát giác, ở giữa có một người tuổi trung niên, trông rất giống với Thương Quan.
Thương Quan đúng là được khắc cùng một khuôn mẫu với cha của hắn.
Nhưng mà cha hắn cười tủm tỉm, không lạnh lẽo như hắn.
Khi Môn chủ Vạn Cương Môn nhìn thấy ta, vui vẻ phất phất tay nói: “Dao Đài tiểu hữu rất có di phong của tôn sư!”
Đây là khen ta hay là chê ta thế nhỉ?
Ta căng thẳng tiến lên chào hỏi, sau khi hàn huyên, ông ấy cười tủm tỉm hỏi ta:
“Dao Đài cô nương cảm thấy khuyển tử thế nào?”
Ta phải trả lời làm sao đây?
Tốt hay không thì ta cũng chẳng dám nói gì, ta chỉ là cảm thấy kỳ lạ, vì sao ông ấy không có hưng sư vấn tội.
Kết quả ông ấy nói: “Ta đã biết chuyện về cổ bản mệnh…”
Lông tơ của ta cũng dựng đứng.
“Nhưng tiểu hữu đừng lo lắng! Phúc họa tương y, trong vận mệnh của hắn đã có kiếp này rồi, đều có quan hệ nhân quả. Đợi đến khi sức khỏe của tiểu hữu hồi phục, có thể tự do rời khỏi Vạn Cương Môn của ta, không phải lo lắng về kinh mạch của nghịch tử kia, nếu hắn mất hết công lực, không chạy xa được, ngày ngày đều bên cạnh ta mới tốt!”
Nhìn ngài nói kìa, Thương Quan có thật là con trai ruột của ngài hay không?
Ta lo sợ bất an lui ra ngoài, thật sợ hãi những người luôn luôn cười tủm tỉm. Đều không dễ sống chung, đều là quái vật.
Ta trở về tiểu viện lúc trước.
Mấy ngày nay Thương Quan thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Tiểu cô nương Nha Nha mỗi ngày đều tới đưa thuốc cho ta, đưa cơm cho ta.
Khi ta hỏi thiếu chủ của cô ấy đâu, cô ấy chớp mắt nói, thiếu chủ đang xấu hổ.
…Được
Ta muốn nghỉ ngơi hai ngày, sau khi tinh thần khôi phục sẽ đi hỏi cổ bản mệnh của hắn phải làm sao…
Vài ngày sau, trung thu, trời trong trăng sáng.
Ta quấn lấy Nha Nha, giúp ta lấy một bầu rượu, sau đó ngồi ở mái hiên ngắm trăng.
Không nghĩ tới Thương Quan đã biến mất mấy ngày xuất hiện rồi, hắn nhảy đến ngồi bên cạnh ta, nghiêng mắt nhìn rượu trong tay ta, muốn nói lại thôi.
“Ngươi không ăn cơm cùng với cha ngươi sao? Hôm nay là trung thu đó!”
Hắn nói, “Vừa mới gặp!”
Sau đó lại nói: “Ngươi vừa mới khỏe lại, đừng uống rượu!”
10.
Máu tươi nhỏ từng giọt, tí tách.
Không phải điên rồi chứ!
Trong ánh mắt khiếp sợ của ta, hắn dùng vết thương trên cổ tay lấp kín miệng ta. Máu tươi nóng bỏng còn có mùi tanh nữa.
Lông mi của hắn loáng thoáng có sự thống khổ trong đó.
Giọng hắn run rẩy nói: “Chỉ có máu của ta mới có thể cứu ngươi!”
Ta miễn cưỡng mà chớp mắt, không thể nói chuyện.
Máu của hắn vừa bị ta nuốt vào đã giống như là hòa tan, khiến cho cổ và phổi của ta cũng nóng cháy theo.
Có chuyện gì ta chưa từng thấy đâu? Nhưng lại chưa từng thấy chuyện như thế này!
Ta lại ngất đi! trong cơn sốt cao cùng với cảm giác đau khổ giống như bị sâu ăn.
…
Khi ta lần nữa tỉnh lại, vẫn là ở căn phòng kia.
Không còn sốt nữa.
Ngoại trừ cảm giác mệt mỏi hơn bình thường, cũng không cảm thấy cảm giác đau khổ khi trúng độc, ngoài mùi máu tươi còn loáng thoáng trong miệng.