Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta trở về tiểu viện lúc trước.
Mấy ngày nay Thương Quan thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Tiểu cô nương Nha Nha mỗi ngày đều tới đưa thuốc cho ta, đưa cơm cho ta.
Khi ta hỏi thiếu chủ của cô ấy đâu, cô ấy chớp mắt nói, thiếu chủ đang xấu hổ.
…Được
Ta muốn nghỉ ngơi hai ngày, sau khi tinh thần khôi phục sẽ đi hỏi cổ bản mệnh của hắn phải làm sao…
Vài ngày sau, trung thu, trời trong trăng sáng.
Ta quấn lấy Nha Nha, giúp ta lấy một bầu rượu, sau đó ngồi ở mái hiên ngắm trăng.
Không nghĩ tới Thương Quan đã biến mất mấy ngày xuất hiện rồi, hắn nhảy đến ngồi bên cạnh ta, nghiêng mắt nhìn rượu trong tay ta, muốn nói lại thôi.
“Ngươi không ăn cơm cùng với cha ngươi sao? Hôm nay là trung thu đó!”
Hắn nói, “Vừa mới gặp!”
Sau đó lại nói: “Ngươi vừa mới khỏe lại, đừng uống rượu!”
Ta chống cằm nhìn hắn, ánh trăng trong suốt dịu dàng chiếu lên khuôn mặt hắn, thật dịu dàng trong trẻo.
Ta ném rượu cho hắn, nói: “Vậy thì ngươi uống thay ta đi! Ở Bất Chu Sơn, đêm trung thu đều là Quần Ngọc uống với ta.”
Hắn nhận lấy bầu rượu, lạnh nhạt hừ một tiếng, ngửa đầu uống một mồm to. Ta cứ cảm thấy hắn hơi hơi giận dỗi.
Ta muốn cười quá!
Đúng là vận mệnh, không ngờ ta lại trở thành cổ bản mệnh của Thương Quan.
Ta lắc đầu thở dài: “Lúc ấy nếu ngươi thật sự giết ta, vậy chẳng phải là ngươi thật sự xong rồi sao?”
Thương Quan uống vội vàng, khuôn mặt trắng nõn ửng đỏ.
Hắn nhìn chằm chằm ánh trăng mà ngây ngốc, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Khi nào ngươi khỏe lại có thể rời đi, ta không phải loại người như vậy!”
Ta cũng đang có chút men say, càng muốn khiêu khích hắn, cười hỏi: “Loại người như vậy là loại người nào? Nhốt ta ở nhà ngươi? Lấy dây thừng trói ta sao?”
Hắn giận dữ nhìn ta, đôi mắt kia lấp lánh như có nước, vô cùng xinh đẹp.
“Xì, ngươi nghĩ ngươi cản được ta sao?” Ta đoạt lấy bầu rượu trong tay hắn, lại tự mình uống một ngụm. Rượu vào cổ nóng bỏng.
Ta lại nói: “Ta đây không theo đuổi thứ gì, chỉ thích vân du tứ phương, bên cạnh có kiếm có rượu là đủ rồi!”
Giống như sư phụ, chỉ lo thân mình! Miếu đường cao, giang hồ xa đều không để bụng.
Ta lạnh lẽo nheo mắt lại nói với hắn: “Tất nhiên ta sẽ không vì áy náy mà quy định phạm vi hoạt động rồi” Cùng lắm là cho phép ngươi theo ta đi thôi!
Hắn hỏi: “Ta không phải là muốn như thế!” Sau khi trầm ngâm một lát, Thương Quan thấp giọng nói: “Cha ta nói có cách để có thể tìm được một con cổ nhân duyên mới, lấy máu của ta nuôi nấng, nuôi trong cơ thể, có thể có hiệu quả thay thế!”
Còn có thể như vậy ư?
Ánh mắt ta lóe lên: “Vậy chẳng phải là tìm ra biện pháp giải quyết hay sao?”
Thương Quan lắc đầu: “Nhân duyên cổ mới… khi gặp được nhân duyên mới cũng sẽ chết đi, lặp đi lặp lại như vậy rất là phiền toái.”
Bàn tay nắm lấy bầu rượu của ta không tự chủ được mà cứng lại trong một chớp mắt. “Cách đó không phải là không được.” Ta khô khan nói.
Thương Quan liếc nhìn ta nói: “Ta không đồng ý, làm sao có thể tùy ý mà trêu đùa nhân duyên của người khác!”
Ta kinh ngạc, nhấc mày: “Hóa ra ngươi cũng quân tử đó!”
Hắn hừ lạnh một tiếng: “Ta lúc nào giống tiểu nhân?”
Gió đêm yên tĩnh, ta hỏi hắn: “Ngươi thật sự không muốn nuôi thêm một con cổ nhân duyên nữa hay sao?”
“Không muốn!”
Ta nhìn sườn mặt góc cạnh rõ ràng của hắn, đột nhiên cảm thấy sung sướng, nói: “Ngươi đoán xem, ta có biết nguyên nhân hay không?”
Hắn ừ một tiếng, không trực tiếp trả lời ta, nhưng nhìn về phía ta, ánh mắt nội liễm, vô cùng nhiều ý tứ.
Ta nhớ tới lúc trước gặp mặt hắn lần đầu tiên, giống như đã qua mấy đời rồi.