Cổ nhân duyên - Chương 16

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Khi ta lần nữa tỉnh lại, vẫn là ở căn phòng kia.

Không còn sốt nữa.

Ngoại trừ cảm giác mệt mỏi hơn bình thường, cũng không cảm thấy cảm giác đau khổ khi trúng độc, ngoài mùi máu tươi còn loáng thoáng trong miệng.

Ta nhìn chằm chằm nóc màn phát ngốc.

Chỉ có máu của hắn có thể cứu ta ư? Vì sao chứ?

Vì sao hắn không do dự chút nào mà cắt cổ tay như thế!

Ta đối với việc này vô cùng khiếp sợ.

Bé gái mắt tròn xoe kia lại tới nữa, khi nàng nhìn thấy ta, buông chén thuốc trong tay, lại chạy ra, kêu to: “Thiếu chủ! Thiếu chủ! Thiếu phu…”

“Nha Nha, im miệng!” Vẫn là giọng của Thương Quan

Nhóc con thật là thú vị.

Thương Quan đẩy cửa vào, mà ta thì đang ngồi ở mép giường phát ngốc.

Cổ tay trái của hắn quấn băng gạc, có chút không tự nhiên mà giấu sau người, ngồi xuống ở bên cạnh bàn.

Đôi mắt ta nhìn hắn

“Ta ngủ mấy ngày?” Ta hỏi hắn, giọng khàn khàn.

“Ba ngày!”

Đã nhiều ngày rồi, chắc là bé gái tên là Nha Nha kia đã chăm sóc ta.

Giữa chúng ta lại là im lặng, vì thế ta chần chừ hỏi: “Máu của ngươi…”

Thương Quan nhìn chằm chằm cổ tay của mình, nói: “Ta chỉ thử một lần, không nghĩ là thành công.”

“……”

Được đó, đủ lỗ mãng!

“Sao ngươi không mang máu mà bán lấy tiền?” Lão Hoàng đế có lẽ cũng quỳ xuống xin máu của hắn ấy chứ.

“Vô dụng…” Thương Quan muốn nói lại thôi. “Chắc là chỉ có tác dụng với ngươi thôi!”

Hắn chuyển chén thuốc trên bàn đến trước mặt ta: “Đến uống thuốc đi, không cần có người bón đó chứ?”

Ta nhận lấy ngửi ngửi, cảm thấy rất đắng. Nhưng mà ta cứ cầm lấy không nhúc nhích, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen như mực của hắn, hỏi.

“Vì sao?”

Vì sao chỉ có tác dụng với ta?

Thương Quan nhìn vào đôi mắt ta, lông mi của hắn run lên, làm như đang quyết tâm, rốt cuộc nói: “ Bởi vì, ngươi đã trở thành cổ bản mệnh của ta.”

…?

Im lặng cũng không đủ để mô tả lại bầu không khí lúc này. Ta giống như rối gỗ uống xong thuốc, vẻ mặt đau khổ.

Có một nửa lý do là vì thuốc đắng

Điều này có vẻ đã có thể giải thích được, vì lý do gì mà lúc ấy khi Thương Quan đuổi giết ta, hắn không hề giống như đã mất đi cổ bản mệnh.

Bởi vì hắn đuổi rất gần, chết cũng không chịu rời bỏ. Giữa hai người chúng ta, xa lắm cũng không quá vài dặm đường. Mà khi ta trốn về Bất Chu Sơn là cách hắn xa nhất. Có nghĩa là khi đó hắn mới phát hiện bản thân bị phản phệ, kinh mạch rối loạn ngược chiều. 

Rồi sau đó, khi tới kinh thành gặp được ta, cổ bản mệnh lại ở bên cạnh hắn, nội thương của hắn lại dần dần chuyển thành tốt đẹp, đúng không?

Ta không thể tưởng tượng được, cổ thuật của Miêu Cương còn có thể như vậy ư?

Thật sự làm ta mở rộng tầm mắt!

“Cho nên, ngươi không thể cách xa ta được, phải không?”

Hắn ừ một tiếng, không nhìn ta mà nhìn chằm chằm nơi khác phát ngốc.

Khi ta còn đang muốn hỏi thêm hắn gì đó, bé gái tên là Nha Nha đang ở cửa dùng âm thanh non nớt đáng yêu kêu lên:

“Thiếu chủ! Thiếu chủ! Môn chủ mời Dao Đài cô nương qua đó gặp.”

Ta lại kinh sợ trong lòng.

Trời ơi, cha hắn tới rồi! Cha hắn thật sự tới!

……

Đợi khi ta chuẩn bị xong, khi ta đầy bất ổn mà đi gặp môn chủ Vạn Cương Môn, trong lòng sợ hãi khó có thể nói nên lời.

Thiếu chút nữa ta đã giết chết con của ông ấy…. Đừng ném ta đi nuôi rết nhé!

Nơi đây chắc là chỗ sâu trong Vạn Cương Môn, vườn hoa quanh co, thực vật đầy màu sắc tươi tốt, không biết ở trong bùn đất tối tăm ẩn giấu bao nhiêu độc trùng.

Trong hoa viên có một cái đình nhỏ hình bát giác, ở giữa có một người tuổi trung niên, trông rất giống với Thương Quan. 

Thương Quan đúng là được khắc cùng một khuôn mẫu với cha của hắn.

Nhưng mà cha hắn cười tủm tỉm, không lạnh lẽo như hắn. 

Khi Môn chủ Vạn Cương Môn nhìn thấy ta, vui vẻ phất phất tay nói: “Dao Đài tiểu hữu rất có di phong của tôn sư!”

Đây là khen ta hay là chê ta thế nhỉ? 

Ta căng thẳng tiến lên chào hỏi, sau khi hàn huyên, ông ấy cười tủm tỉm hỏi ta: 

“Dao Đài cô nương cảm thấy khuyển tử thế nào?”

Ta phải trả lời làm sao đây?

Tốt hay không thì ta cũng chẳng dám nói gì, ta chỉ là cảm thấy kỳ lạ, vì sao ông ấy không có hưng sư vấn tội.

Kết quả ông ấy nói: “Ta đã biết chuyện về cổ bản mệnh…” 

Lông tơ của ta cũng dựng đứng.

“Nhưng tiểu hữu đừng lo lắng! Phúc họa tương y, trong vận mệnh của hắn đã có kiếp này rồi, đều có quan hệ nhân quả. Đợi đến khi sức khỏe của tiểu hữu hồi phục, có thể tự do rời khỏi Vạn Cương Môn của ta, không phải lo lắng về kinh mạch của nghịch tử kia, nếu hắn mất hết công lực, không chạy xa được, ngày ngày đều bên cạnh ta mới tốt!”

Nhìn ngài nói kìa, Thương Quan có thật là con trai ruột của ngài hay không?

Ta lo sợ bất an lui ra ngoài, thật sợ hãi những người luôn luôn cười tủm tỉm. Đều không dễ sống chung, đều là quái vật.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo